Chương 16

Tiếng chuông ngân lên trong chùa. Ngày xuân nắng ấm, vị tiểu công chúa được mẫu thân dắt tay đứng trước cổng chùa.

Tiểu công chúa ngẩng đầu nhìn ba chữ “Vĩnh Lạc Tự” trên tấm biển treo trước cửa, chậm rãi hỏi: “Vĩnh Lạc... Mẫu thân, ngôi chùa này đặt theo phong hiệu của con sao?”

“Đúng vậy.” Nữ nhân khoác tay bé gái, giọng dịu dàng như nước. Bà khụy gối xuống để tầm mắt ngang với con bé: “Mẫu thân vốn định xây cho con một tòa hành cung trên mảnh đất này, nhưng giờ con vẫn còn quá nhỏ nên mẫu thân đổi ý xây thành ngôi chùa làm nơi tích thiện tu phúc, cũng coi như cầu bình an cho con. Đúng rồi, bản thiết kế của ngôi chùa này còn là do tỷ tỷ ta vẽ đó.”

Đôi mắt bé gái sáng lấp lánh, nhìn dáng người đang thong thả bước lại từ phía xa, rồi nở nụ cười tươi rói: “Tiên sinh, người cũng đến rồi!”

“Tỷ tỷ.” Phong Tang Nhung gọi một tiếng, mỉm cười nói: “Ta còn cho rằng hôm nay tỷ không tới.”

Phong Hữu Mệnh cười đáp: “Giờ ta chỉ có mỗi đứa học trò bảo bối này. Chùa mang tên nó mở cửa, ta sao có thể vắng mặt được. Vĩnh Lạc, con nói có đúng không?”

Bé gái phối hợp đáp: “Đúng ạ!”

Bà vừa nói vừa nắm lấy tay còn lại của bé con: “Đến đây, để tiên sinh nói cho con nghe về ngôi Phật tự này. Thứ nhất, chùa này đợi con đủ mười sáu tuổi mới có thể đưa tăng nhân vào ở. Trước đó, con cứ dùng nó mà nuôi con tiểu bạch hổ của mình, khỏi phải mỗi ngày ôm con hổ nhỏ trốn phụ hoàng...”

“Tiểu Bạch đã ba tháng rồi, không phải hổ nhỏ...”

“Được, là hổ lớn.”

“Cũng chưa tính là lớn...”

Ba người nắm tay nhau đẩy cửa chùa. Tiếng nói cười dần xa, bóng người khuất hẳn, chỉ còn lại ánh Phật trang nghiêm.

“Phong Đàn?” Ký ức tan đi, Tiêu Ân Thời mất kiên nhẫn quay lại, gọi lần nữa: “Phong Đàn.”

Hốc mắt Phong Đàn hơi đỏ, nàng bước nhanh mấy bước theo kịp hắn.

Trong mắt Tiêu Ân Thời mang theo tia dò xét: “Ngươi từng đến đây?”

Phong Đàn đáp: “Hoàng gia cấm tự, hạ quan không có quyền vào.”

“Không lâu nữa sẽ không còn là cấm tự nữa.” Tiêu Ân Thời vừa đi vừa nói: “Tin từ Nội các, Nhị Công chúa Phượng Đãi Tỷ sắp tròn mười lăm, bệ hạ sẽ mở lại Vĩnh Lạc Tự cho nàng.”

Nghe vậy, Phong Đàn bỗng đưa tay nắm lấy cánh tay Tiêu Ân Thời, ánh mắt mang theo sự cố chấp: “Nhưng ta nghe nói ngôi chùa này là do Phong Hữu Mệnh năm đó dựng lên vì Vĩnh Lạc Công chúa.”

Ánh mắt Tiêu Ân Thời rơi xuống bàn tay trắng trẻo tinh tế của thiếu niên. Ánh nhìn mang ý uy hϊếp khiến Phong Đàn buông tay.

Tiêu Ân Thời nói: “Dù là Phượng Khuynh Hoàng hay Phượng Đãi Tỷ thì đều là nữ nhi của bệ hạ, có gì khác nhau?”

Phong Đàn che giấu nỗi tịch lặng trong mắt, cố cong môi: “Đúng vậy, chẳng có gì khác.”

Là viện hương hỏa hoàng gia lớn nhất Đế Kinh, Vĩnh Lạc Tự thờ Tam Thế Phật và Tam Đại Sĩ. Hai người bước qua Tỳ Lô điện, đi dọc hành lang đá trắng dài trăm mét, dừng lại trước Chuyển Luân điện ở hướng đông nam chùa.

Bên ngoài Chuyển Luân điện mô phỏng đình cổ hai tầng mái chồng, chính điện đặt pho tượng Phật kim thân cao mấy thước. Bên trái tượng là giá sách bát giác xoay tròn được bày các tầng kinh thư dày đặc. Bên cạnh là tháp kinh luân dài hơn mười mét, trên tháp khắc văn tự Phạn thể. Tất cả đều trang nghiêm hùng vĩ, đứng nơi đây như tắm trong Phật quang.

Ánh đèn cô độc khó soi hết tượng Như Lai. Cả điện lạnh lẽo tĩnh mịch. Tiêu Ân Thời đứng giữa điện ngẩng đầu nhìn tượng Phật, môi hắn mím chặt, thần sắc âm trầm không một chút thành kính.

Phong Đàn liếc nhìn hắn, nói: “Phật gia nói Tam Quy Y, một là quy y Phật, hai là quy y Pháp, ba là quy y Tăng. Đại nhân, ngài quy y điều gì?”

Tiêu Ân Thời nghiêng người, cúi mắt nhìn nàng rồi đáp: “Thần Phật chẳng qua chỉ là hư ảo để thế nhân tự an ủi. Ta chẳng quy y thứ gì cả.”

Tiêu Ân Thời vĩnh viễn là ngọn núi không bao giờ lay chuyển. Qua mấy lần tiếp xúc ít ỏi, Phong Đàn chỉ cảm thấy hắn như bị người ta rút sạch thất tình lục dục, tính tình lạnh nhạt, tâm địa sắc bén như đao. Nàng vốn cũng hơi tò mò về môi trường hắn trưởng thành, nhưng lúc này tuyệt đối không phải là lúc để tò mò.

Phong Đàn hỏi: “Đại nhân, Lâm Vãn Chu ở đâu?”

Tiêu Ân Thời quay người nhìn ra ngoài điện, nói: “Chu Thất.”

Ngoài điện, thị vệ tùy thân của Tiêu Ân Thời là Chu Thất lập tức xuất hiện. Sau lưng hắn là Lâm Vãn Chu cùng hai thị vệ áo đen mang đao, bốn người cung kính đứng ngoài điện, không biết họ đã chờ ở đó từ khi nào.

Phong Đàn thấy Lâm Vãn Chu đứng giữa hai thị vệ áo đen, thần sắc tự nhiên không có dấu hiệu bị thương, tảng đá đè trong lòng suốt hai ngày mới hơi hạ xuống.

Chu Thất đưa Lâm Vãn Chu bước vào điện: “Chủ tử, theo phân phó của ngài, thuộc hạ đã để Lâm Vãn Chu ở lại đây hai hôm.”

Tiêu Ân Thời “ừ” một tiếng, thu lại ánh nhìn trên người Chu Thất và những người còn lại, rồi xoay người nói với Phong Đàn: “Ta đã làm trọn lời hứa, đưa người mà Phong đại nhân muốn gặp đến đây. Nếu phong đại nhân muốn đưa nàng ấy về Hồng Tuý Các thì cứ tự tiện.”

Chưa đợi Phong Đàn lên tiếng, Lâm Vãn Chu đã lặng lẽ quỳ xuống dập đầu thật mạnh, cất giọng vang lên: “Tiêu đại nhân, nô gia chỉ muốn được hầu hạ đại nhân!”

Phong Đàn đang bước tới bỗng khựng lại.

Khóe môi Tiêu Ân Thời cong lên một đường cung vi diệu. Hắn không liếc nhìn mỹ nhân đang quỳ lạy trước Phật mà toàn bộ hứng thú trong ánh mắt đều dồn về phía Phong Đàn. Hắn không nói gì nhưng Phong Đàn lại hiểu được ý hắn.

Lang hữu tình, thϊếp vô ý. Hôm nay, người này ngươi không mang đi được.

Thực ra, qua những lời trao đổi giữa Tiêu Ân Thời và Cao Duật Phong Đàn đã đoán được đại khái Lâm Vãn Chu tám phần là tự nguyện ở lại bên Tiêu Ân Thời. Nhưng nàng không hiểu rốt cuộc là sai ở đâu?

Đế Kinh hổ lang khắp chốn nhưng Hồng Tuý Các vẫn luôn che chở Lâm Vãn Chu rất tốt. Huống hồ nàng ấy là nữ nhi của Phong Hữu Mệnh. Dựa vào giao tình giữa Phong Hữu Mệnh và Nhậm Bình Sinh, Nhậm Bình Sinh tuyệt đối có thể bảo đảm Lâm Vãn Chu sống yên ổn trong Hồng Tuý Các.

Vậy tại sao Lâm Vãn Chu không chịu theo nàng trở về?