Trong lòng nàng thở dài một hơi, vén rèm bước lên kiệu. Hơi ấm từ than tre phả ra vừa chạm tới người, còn chưa kịp tận hưởng, nàng đã giật mình vì người ngồi trong xe.
Tiêu Ân Thời.
Hắn không mặc quan bào, chỉ khoác một thân cẩm bào đen thêu chỉ bạc, từng đường vải ôm lấy dáng người cao ráo, vai rộng eo thon. Tay hắn kẹp cuốn [Đại Hoàng địa lý kỳ đàm], ngồi tựa nửa người. Ánh nến lưu li đổ bóng lên hàng chân mày tuấn dật, lông mi phủ xuống một mảng bóng nhạt, càng tôn thêm vẻ tuấn mỹ đến lạnh người.
Phong Đàn suýt vấp ngã.
Nàng không ngờ rằng hắn cũng đi theo. Hắn sợ nàng giở trò cứu được Lâm Vãn Chu? Hay là hắn còn có tính toán gì khác?
Nàng cố ổn định thần sắc, hành lễ trong không gian nhỏ hẹp này:
“Bái kiến Tiêu đại nhân.”
Tiêu Ân Thời cụp đôi mắt đen lạnh, giọng điệu trầm thấp mà sắc bén:
“Đóng kiệu.”
“Vâng.” Chưa để nàng kịp đáp lời, xa phu đã lập tức đóng cửa xe.
Khí ấm quẩn lại. Phong Đàn ngồi xuống đệm mềm sát bên lò than, thu người lại để giảm bớt sự tồn tại của mình.
Tiêu Ân Thời bỗng đặt cuốn sách xuống, khẽ gọi:
“Phong Đàn.”
Trong triều hiếm ai gọi nàng bằng tên, đa phần đều gọi nàng là “Phong đại nhân”. Nay nghe tên mình từ miệng hắn lòng nàng khẽ thắt lại, lẳng lặng đợi hắn nói tiếp.
Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn khóa chặt nàng, nói rõ từng chữ trong cảnh đêm gió tuyết:
“Mười bảy tuổi đỗ cử nhân, làm Chủ sự Thanh Lại Ty của Châu Phủ, một mình phá án Truất Long, sau được điều về Đế Kinh vào Lục khoa giữ chức Đô cấp sự trung Hình khoa.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt trầm xuống như lưỡi dao đặt nơi cổ họng nàng:
“Nhiều năm lập nghiệp, đi theo con đường khoa cử quy củ, vào kinh làm quan rồi lại lơi bước, cố chấp đắm vào vụ án của một kỹ nữ thanh lâu chẳng mảy may quan hệ với ngươi. Mục đích của ngươi là gì?”
Cổ nhân có Hồng Môn yến, nay có... Hồng Môn kiệu.
Tiêu Ân Thời đã tra sạch gốc gác của nàng và bắt đầu sinh nghi.
Phong Đàn đương nhiên biết cứu Lâm Vãn Chu và Uyển Nương sẽ khiến người khác hoài nghi. Nhưng nàng không còn đường nào khác. Đây là việc nàng nhất định phải làm.
Nàng mím môi nhẹ nói:
“Thiên hạ xôn xao đều vì lợi; thiên hạ rộn ràng cũng vì lợi. Hạ quan... Không ngoại lệ.”
Ngọn đèn lưu li nổ lách tách một tiếng. Giọng nàng rơi xuống:
“Ta chỉ đến vì danh lợi.”
Tiêu Ân Thời nghiêng người đến gần, tiếng cười thấp mang theo sự giễu cợt mơ hồ:
“Phong Đàn, nếu ngươi cũng không muốn mất cái lưỡi của mình thì nói thẳng ra.”
Ánh sáng trước mặt nàng tối sầm. Áp lực nguy hiểm tràn đến. Nàng ngẩng đầu lên, đối diện đôi mắt sâu thẳm của hắn, khóe môi nàng nhếch lên:
“Đại nhân đang thử ta.”
Mỗi câu đối nhau, tuy không đổ máu nhưng câu nào cũng đủ để lấy mạng.
Nàng không lùi cũng chẳng sợ. Giữa thế sự hiểm nghèo, nàng vẫn ngẩng mặt đón lấy ánh mắt kia, dáng vẻ vừa bình tĩnh lại ẩn một khí cốt nóng rực như lửa:
“Đại nhân, ta vẫn chỉ nói một câu: luôn có người nguyện liều cả gân cốt nát vụn cũng phải cứu bằng được người mình muốn bảo vệ.”
“Lâm Vãn Chu là người ta muốn bảo vệ, cũng là người ta... Thầm mến.”
Ánh sáng mỏng lướt qua đáy mắt Tiêu Ân Thời, hắn nhướng mắt hứng thú quan sát nàng:
“Thầm mến? Phong Đàn, ngươi vào kinh mới nửa tháng, chưa từng có giao tình gì với Lâm Vãn Chu. Hay nói cách khác, Phong đại nhân chỉ cần nghe danh đã tương tư nhập cốt rồi?”
Phong Đàn đáp: “Đại nhân có điều không biết. Thuở nhỏ ta từng đến Đế Kinh. Khi ấy là tháng ba hoa nở, ta và Lâm cô nương từng có một lần gặp gỡ ở phố Bách Hoa. Từ đó cất trong lòng, chưa từng quên ngày nào. Tiếc rằng giai nhân ở kinh thành, ta vẫn một lòng muốn chuộc nàng ra khỏi Hồng Túy Các, chỉ tiếc thân phận thấp kém, lực bất tòng tâm. Nay nàng gặp nạn khiến lòng ta gấp gáp, nếu có mạo phạm thì mong đại nhân lượng thứ.”
Nói xong một loạt lời dối trá kéo đông buộc tây, nàng khựng lại rồi tiếp lời: “Đại nhân thử ta hết lần này đến lần khác chẳng qua muốn biết vì sao ta cố chấp với Lâm Vãn Chu. Mà Lâm Vãn Chu lại có liên quan tới án trong tay đại nhân. Đại nhân nghĩ ta xuất hiện vào lúc này... Có phải cũng dính líu đến vụ án kia?”
Hai ánh mắt chạm nhau như lưỡi kiếm chạm vào nhau, trong khoang xe tựa hồ có tia lửa tóe lên.
Qua làn hương trầm nhạt, áp lực trong mắt Tiêu Ân Thời như có hình có chất đè ép thẳng xuống nàng. Hắn hỏi, từng chữ như gõ vào xương:
“Phong Đàn, chuyện mà ngay cả Hình bộ còn không biết ngươi làm sao biết được?”
“Đại nhân, ta đã từng một mình phá được án Truất Long, đương nhiên cũng có chút bản lĩnh. Còn về án mà đại nhân đang truy xét... Là do ta đoán.” Dưới ánh mắt như muốn bổ đôi người ta của Tiêu Ân Thời, nàng vẫn điềm tĩnh nói: “Thứ nhất, hôm trước theo Tả Thị lang Chân Vĩnh Minh đến Ngục Phù Đồ, ta biết đại nhân không ham nữ sắc, nên ta đoán việc thu nhận Lâm Vãn Chu tất có nguyên do khác.”
“Thứ hai, hôm qua đến phủ Thượng thư gặp Cao Duật, Cao đại nhân nói nàng ấy được đưa vào phủ ngài là do bệ hạ ngầm cho phép. Cuối cùng, ta vô tình thấy đại nhân và Vi Sinh đại nhân đang thẩm án tại Phỏng Xuân Viên. Gom ba điều lại, đoán cũng không khó.”
Yết hầu Tiêu Ân Thời khẽ cử động, giọng hắn trầm lạnh: “Biết ta giữ nàng ta để dùng, vậy mà ngươi còn muốn mang đi?”
Nghe vậy, đồng tử Phong Đàn run lên: “Mười hai canh giờ đã định, đại nhân định đổi ý?”
Thấy vẻ lo lắng ấy không giống giả vờ, Tiêu Ân Thời dường như cũng hơi tin câu “tương tư” của nàng, khóe môi nhếch lên:
“Ta nói rồi. Mang được người đi hay không còn tùy bản lĩnh của ngươi.”
Bánh xe lăn trên tuyết, kẽo kẹt tiến về phía trước. Nửa canh giờ sau, xe dừng lại trước một ngôi chùa ngoài kinh thành.
Phong Đàn đứng lặng im, bỗng có cảm giác như quay về kiếp trước.
Ba mươi hai ngọn cung đăng treo thành bốn hàng trước cửa chùa, chiếu rọi ba chữ lớn trên biển: [Vĩnh Lạc Tự]
Tuyết trắng rơi dưới ánh đèn đỏ, ký ức cũ ùa đến như nước lũ. Bước chân nàng khựng lại, l*иg ngực cũng xiết lại, cảnh xưa vỡ tung ùa về như một bức tranh bị xé làm đôi.