Chương 14

Từ Phỏng Xuân Viên đi về phía đông chừng ba dặm, rẽ thêm một ngã nữa liền tới phố Lăng Đông, phủ của Thượng thư Bộ Hình Cao Duật nằm ngay trên phố đó.

Cao Duật xuất thân từ Cao thị Hoài Tây. Trong hàng ngũ thế gia vọng tộc của Đại Hoàng thì Cao gia chẳng tính là gì. Bản thân Cao Duật cũng chưa từng đỗ tiến sĩ. Nhưng vận khí của ông ta tốt, mới bước chân vào chốn sĩ lâm không bao lâu thì ông ta liền được bổ nhiệm làm Lưỡng Hoài Diêm Vận Sứ*, một chức quan béo bở bậc nhất trong triều. Nhậm kỳ kết thúc liền được đề bạt giữ chức Hình bộ Tả Thị lang. Lại vì phá được vụ “Nữ họa” chấn động triều dã mà một bước thăng trời xanh, ngồi lên ghế Hình bộ Thượng thư.

Năm ấy vụ án “Nữ họa” khiến thiên hạ rúng động, Cao Duật trong một đêm đã chém đầu hơn trăm nữ tử tham dự phản loạn, treo đầu họ lên pháp trường hơn ba ngày, còn cấm thân quyến thu thi thể. Nỗi đại hoạn trong lòng Sùng Minh Đế cũng nhờ thế được trừ bỏ, Cao Duật từ chính tam phẩm nhảy lên chính nhị phẩm. Đến nay ông ta đã ngồi ghế Thượng thư được năm năm, thủ đoạn thâm độc biếи ŧɦái, là cái tên khiến dân chúng kinh thành sợ hãi chỉ sau mỗi Tiêu Ân Thời.

Cao phủ cửa đỏ tường son, vườn trong cây đá dù không sánh được với phong vị của Phỏng Xuân Viên nhưng cũng không kém phần tao nhã. Sảnh khách rộng năm gian, xà cột chạm vẽ tinh xảo, giữa phòng là một chiếc bàn bát tiên bằng gỗ anh đào, phía trên trải nỉ, bút mực giấy nghiên bày biện chỉnh tề.

Nghe tiếng bước chân, Cao Duật ngẩng đầu khỏi sách, mỉm cười:

“Phong đại nhân đến rồi.”

Phong Đàn thu tay áo, hành lễ:

“Bái kiến Cao đại nhân.”

Thiếu niên cúi đầu để lộ đường cổ trắng mịn, làn da dưới ánh sáng lờ mờ trong thư phòng thoáng ánh lên sắc ngọc.

Con ngươi đυ.c ngầu của Cao Duật liền sáng một chút, giọng khản đặc có vẻ già yếu:

“Phong đại nhân là tân quý của Hình khoa, không biết tìm lão phu có việc gì?”

Phong Đàn ngẩng đầu lên, đáp:

“Hình khoa phụng chỉ tra xét mọi việc của Hình bộ. Hôm qua hạ quan được biết đại nhân đã đưa Lâm Vãn Chu của Hồng Túy Các vào phủ Tiêu đại nhân mà không có thánh chỉ. Hạ quan cả gan nói thẳng, việc ấy trái luật.”

Trước khi đến phủ Tiêu Ân Thời nàng phải dò thử hư thực của Cao Duật. Nàng biết chuyện này tuyệt không đơn giản như bề ngoài.

Cao Duật nhìn thấy gương mặt thanh tú của thiếu niên, khuôn mặt già nua liền như gỗ khô gặp xuân, lập tức sinh sắc. Ông ta nuốt xuống ngụm nước bọt, nói:

“Lời của Phong đại nhân, bản quan tự nhiên hiểu rõ. Nhưng Phong đại nhân à, ngươi không biết nỗi khổ của bản quan đâu. Hoàng thượng hạ lệnh trong vòng một tháng phải tra ra hung thủ thật, nếu không thì giao cho Đô Sát Viện xử tội ta. Vụ án này khó vô cùng, ta chỉ là tặng cho Tiêu Ân Thời một nữ nhân để xin hoãn hạn giao nộp thôi mà.”

Lời nói chuyển hướng, giọng ông ta trở nên âm trầm quỷ dị:

“Phong đại nhân, Hình bộ và Hình khoa vốn là một thể. Chúng ta... Hà tất phải dồn nhau vào chỗ chết?”

Lại là uy hϊếp.

Phong Đàn vừa đối mặt với Tiêu Ân Thời, sao còn bị vài câu hù dọa lung lay. Nàng bình thản đáp:

“Cao đại nhân, luật Đại Hoàng nghiêm minh, Hình bộ càng phải làm gương. Nếu bệ hạ biết đại nhân lạm quyền trục lợi...”

Đây chính là phản uy hϊếp.

Cao Dật không giận mà bật cười, ánh mắt không rời gương mặt Phong Đàn:

“Bên cạnh bệ hạ có Cẩm Y Vệ, chuyện ta đưa Lâm Vãn Chu cho Tiêu Ân Thời làm sao bệ hạ không biết? Ngài chỉ là mắt nhắm mắt mở. Còn ngươi, muốn đem chuyện này dâng thẳng lên long nhan... Đoán xem, ngươi sẽ có kết cục gì?”

Ông ta lại cười, giọng tục tằn hèn hạ:

“Còn nữa, Phong đại nhân à, có câu tục ngữ: “cɧó ©áϊ không vẫy đuôi thì chó đực chẳng thèm đến”. Nếu nàng ta không tình nguyện mà sống chết chống cự, ta nào dám dâng nàng cho Tiêu đại nhân? Một kỹ nữ hèn mọn của thanh lâu mà cũng dám tự xưng là đệ nhất hoa khôi? Ta thấy nàng ta còn chẳng sánh nổi một phần vạn dung mạo của Phong đại nhân đâu...”

Mục đích đã đạt được, Phong Đàn lạnh nhạt cắt lời:

“Cao đại nhân, hôm nay đường đột hạ quan cáo lui.”

Khi dáng thiếu niên khuất sau cửa, tiếng cười âm lãnh của Cao Duật vang lên:

“Một tên tiểu quan thất phẩm miệng còn hôi sữa cũng dám đến đối đầu với ta. Chỉ là dung mạo ấy quả là tuyệt sắc trong tuyệt sắc. Cho ngươi thêm chút thời gian, ắt sẽ có ngày ngươi phải ngoan ngoãn nằm xuống, giơ mông lên cầu ta cưỡi.”

Tỳ nữ tới thu dọn chén trà không dám ngẩng đầu. Nghe thấy tiếng cười lạnh ấy, tay nàng ấy run lên lỡ đánh đổ cả cái khay sứ trong tay. Cao Duật liếc nàng ấy một cái, nhàn nhạt nói:

“Giáng làm mỹ nhân ngung*.”

...

Đế kinh vào đông mưa tuyết nhiều. Hôm qua vừa hửng nắng, hôm nay đã lại đổ mưa pha tuyết.

Khi Phong Đàn xong việc bước ra khỏi Lục Khoa Lang thì trời đã ngả sang màu hoàng hôn. Trước cổng lặng lẽ đậu một cỗ xe ngựa sơn đỏ trầm bóng loáng. Con hồng mã vó cao dáng đẹp, lông mượt óng ánh. Bên ngoài kiệu phủ tấm dầu vàng nhạt chống nước, dưới bốn mái kiệu là những dải tơ đỏ tươi rủ xuống, màn rèm quanh kiệu dệt từ lông hồ ly trắng, phía dưới lót cửa sổ hoa ô ngăn gió khiến trong xe dù đang là mùa đông cũng chẳng thoát ra ngoài một hơi ấm.

Người đánh xe mặc áo tơi xanh, đội nón lá che nửa mặt, đứng bất động giữa gió tuyết. Nếu không vì hơi thở còn phả ra trước mũi, Phong Đàn thật sự nghĩ rằng ông ta là bức tượng sống.

Nàng nhìn cỗ kiệu xa hoa này, âm thầm tính toán: với bổng lộc hiện tại, e rằng phải phấn đấu thêm năm năm nữa mới có cửa mua nổi một chiếc.

Người ta nói thăng quan phát tài quả nhiên không sai, không thăng quan thì biết bao giờ mới phát nổi tài.

***

Chú giải:

(1) Lưỡng Hoài Diêm Vận Sứ: là chức quan phụ trách việc quản lý và vận chuyển muối của hai vùng Hoài Nam và Hoài Bắc, tức “hai vùng ven sông Hoài” - Trung tâm trọng yếu trong hệ thống thuế và thương nghiệp muối thời cổ.

(2) Mỹ nhân ngung: chỉ đồ chứa rượu hình mỹ nhân, dùng ẩn dụ hạ nhục, nghĩa là bị phạt làm đồ chơi, công cụ tiêu khiển cho khách quý.