Chương 12

Đã nhiều năm không một ai dám hết lần này đến lần khác chạm vào uy nghiêm của Tiêu Ân Thời. Trong khoảnh khắc đó, cảnh vật xung quanh như đều trở nên nhạt phai, chỉ còn hai bóng người một cao một thấp đối diện giữa trời đất.

Mũi đao của Tiêu Ân Thời rời khỏi ngực nàng, từ từ trượt lên, từ ngực tới yết hầu, rồi cuối cùng dừng lại bên má nàng.

Đôi mắt sâu thẳm của hắn khóa chặt mắt nàng, giọng nói lạnh lẽo mà chậm rãi:

“Không sợ sao?”

Phong Đàn nhìn thẳng vào hắn:

“Sợ.”

Tiêu Ân Thời nhìn giọt mồ hôi khác rơi xuống từ gò má thiếu niên, bật ra một tiếng cười khẽ:

“Sợ như vậy mà vẫn muốn cứu?”

Lời vừa dứt, lưỡi đao đã khẽ rạch qua da nàng. Một vệt máu mảnh loang ra trên làn da, đỏ như cánh mai nở giữa trời mây nước, dáng vẻ ấy bất giác lộ ra vẻ đẹp lạ lùng và nguy hiểm.

Má Phong Đàn dính máu. Sự lạnh lẽo của lưỡi thép kề sát da cùng áp lực nặng nề từ người nam nhân khiến nàng chỉ muốn co mình lại. Thế nhưng đôi mắt nàng khi đối diện với hắn lại không hề run sợ. Màn hơi nước vì hoảng hốt trong mắt cũng không chịu rơi xuống.

Nàng hơi ngẩng đầu, để mặc toàn bộ gương mặt lộ dưới ánh mắt hắn, từng chữ từng chữ nói:

“Đại nhân không hiểu đâu. Luôn có người... Dù tan xương nát thịt thì vẫn muốn cứu bằng được người họ phải bảo vệ.”

Tiêu Ân Thời vốn một thân như gió bão. Lúc này hắn cúi xuống nhìn thiếu niên đang run rẩy giữa sợ hãi và dũng khí, trong mắt hắn như dâng lên một trận tuyết lở ngàn năm.

Sự cố chấp ấy, sự liều mạng ấy như nhánh trúc xanh không chịu cúi đầu, trơ trọi mà vẫn vươn lên giữa rét lạnh.

Quá giống bản thân hắn khi xưa, lúc ấy cũng chẳng còn đường lui.

Hai người im lặng đối mặt vài hơi thở. Tiêu Ân Thời chậm rãi thu đao về, nơi răng khẽ thoát ra một tiếng cười lạnh:

“Phong đại nhân đối với nàng ta cũng thật si tình.”

Khi lưỡi đao vào vỏ, hắn lại trở về với gương mặt lạnh lùng vốn có:

“Giờ Tuất ngày mai, ta sẽ phái người đưa ngươi tới gặp nàng. Nhưng...”

Hắn ngoái lại, ánh nhìn sâu thẳm, hàm ý khó đoán: “Trong vòng mười hai canh giờ, có mang được nàng ta đi hay không thì phải xem bản lĩnh của ngươi.”

Khí tức sắc lạnh của hắn rời đi. Phong Đàn sống sót sau một kiếp, mồ hôi lạnh sau lưng đã ướt đẫm cả áo trong. Đế Kinh chốn hang rồng huyệt hổ, ngay trận đầu tiên nàng đã bị đánh không kịp trở tay.

Nàng thừa hiểu Tiêu Ân Thời không động thủ gϊếŧ nàng chỉ vì trên đầu nàng còn đội mũ quan.

Dù chức quan thấp đến đâu thì vẫn là quan. Còn hắn là thần, không phải vua. Dẫu muốn gϊếŧ nàng cũng tuyệt không thể ra tay ngay tại đây. Cũng bởi thế mà nàng không chịu cúi đầu. Nàng mà lui, Lâm Vãn Chu ắt sẽ gặp họa.

Mà Lâm Vãn Chu là nữ nhi của tiên sinh nàng, vậy nên nàng tuyệt đối không thể lùi.

Trong tám năm sống ở nông thôn, nàng có một vị tiên sinh dạy dỗ, người đó họ Chung, học trò đều gọi ông là Chung tiên sinh. Học vấn của Chung tiên sinh uyên bác, ẩn cư nơi thôn dã dạy học trò đạo Nho, đạo trị quốc, đạo vì dân, đạo làm quan... Cũng dạy cả nam tôn nữ ti, phụ quyền phu quyền không thể xúc phạm.

Nhưng ông chưa bao giờ là “tiên sinh” thật sự của Phong Đàn.

Phong Đàn chỉ có một tiên sinh duy nhất.

Tiên sinh duy nhất của Phong Đàn chính là trưởng nữ của tam triều nguyên lão Phong Thái Sư - Phong Hữu Mệnh.

Đó là tỷ tỷ ruột của Hiếu Hiền Hoàng hậu, là người từng được Hiếu Hiền hoàng hậu lấy mạng đổi mạng cứu sống, là trưởng nữ của tam triều nguyên lão Phong Thái sư - Phong Hữu Mệnh.

Phong Hữu Mệnh sinh ra trong thế gia vọng tộc, từ nhỏ đã được đích thân phụ thân là Phong Thái sư - Đế sư hai triều dạy dỗ. Tứ thư ngũ kinh, thiên văn địa lý, sử luận kỳ thư, đạo bậc quân tử... Phong Thái sư gần như dốc cạn tâm huyết truyền lại cho bà.

Song, trong nền giáo dục của một xã hội trọng nam khinh nữ, bà dần nảy sinh nghi hoặc: vì sao nam nhân được tung hoành sa trường, rong đuổi nơi biên cương, được luận đạo trong triều, được phong hầu bái tướng... Còn nữ nhân thì chỉ như chim l*иg cá chậu, một đời giam trong hậu viện chẳng thể bước ra?

Từ những trang sách mà Phong Thái Sư truyền dạy, bà nhận ra thế đạo bất công. Tư tưởng được giác ngộ khiến bà phẫn uất bất bình. Để chống lại lễ giáo phong kiến, bà lập nữ học đường, nữ học hội, viết bài đả kích tư tưởng “nam tôn nữ ti”, đề xướng nữ học, ủng hộ hôn nhân tự do, chủ trương nữ tử có quyền tham gia khoa cử. Góp phần thức tỉnh tư tưởng của bao thế hệ nữ nhi thời bấy giờ.

Phong Hữu Mệnh là một linh hồn sinh ra để chiến đấu, sinh ra vì quyền bình đẳng của nữ giới. Bà hiểu rằng xưa nay kẻ cải cách hiếm người có được kết cục tốt đẹp. Bởi vậy nên khi Hoàng đế phái quân đến Lân Châu bắt bà, tâm tình bà không có chút gợn sóng.

Hôm ấy nắng trời rực rỡ. Hàng vạn nữ tử Lân Châu nhìn bà bị áp giải lên xe hành hình mà lệ rơi đầy mặt. Chỉ có Phong Hữu Mệnh vẫn ngẩng cao đầu, cất giọng hát vang:

“Đừng cho nữ tử không tuấn kiệt,

Long tuyền treo vách vẫn đêm kêu."*

***

Chú giải:

(1) Trích Giá cô thiên - Cảm hoài kỳ 2 của tác giả Thu Cẩn.

Bất ta hiểm trở, thán phiêu linh,

Quan san vạn lý tác hùng hành.

Hưu ngôn nữ tử phi anh vật,

Dạ dạ Long Tuyền bích thượng minh!

Tạm dịch:

Không nề hiểm trở dạt trôi đâu

Muôn dặm quan san bước ngẩng đầu

Đừng cho nữ tử không tuấn kiệt

Long tuyền treo vách vẫn đêm kêu.