Dưới nắng xuân ấm áp, hoa cỏ trong vườn khoe sắc tím hồng rực rỡ, bên lối đi là tiếng suối nước nóng róc rách, giữa bụi hoa có mấy con công trống đang xòe đuôi khoe sắc gọi bạn. Tất cả đẹp đến mức như một ảo mộng mùa xuân.
Mà Phong Đàn lại đứng trong bóng tối do thân hình cao lớn của Tiêu Ân Thời phủ xuống. Khí thế bức người và uy áp vô hình khiến toàn thân nàng lạnh lẽo như đang đứng giữa trời đông giá rét.
Tiêu Ân Thời giữ chức Tả đô Ngự sử đã năm năm. Năm năm ấy không hề bào mòn sát khí và sự tàn nhẫn khi hắn còn là chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ, ngược lại khí chất ấy càng thêm thâm sâu, tựa như đã khắc sâu vào tận xương cốt.
Phong Đàn trấn định tâm thần, chậm rãi đáp: “Có ba lý do hạ quan khuyên đại nhân nên trả Lâm Vãn Chu về Hồng Túy Các.”
“Thứ nhất, luật pháp triều đình nghiêm minh, quan kỹ thuộc sự quản chế của triều đình tư giao với các quan viên là trái pháp.”
“Thứ hai, đại nhân vốn là người liêm chính, xử sự chuẩn mực. Nếu chuyện tư nạp quan kỹ truyền ra ngoài ắt sẽ tổn hại danh tiếng thanh liêm của đại nhân.”
“Thứ ba, thân phận của Lâm Vãn Chu khác với các quan kỹ khác, nàng là nữ nhi của Phong Hữu Mệnh, bệ hạ chẳng thể không nhớ. Một khi hỏi đến, e rằng đại nhân cũng khó bề giải thích. Huống hồ nàng còn chưa cập kê, chưa thể... Chưa thể tiếp khách. Cổ nhân có câu: "Nhị bát giai nhân, phương thị phá qua chi kỳ’*.”
Tiêu Ân Thời nhìn chằm chằm vào gương mặt của Phong Đàn một hồi, khóe môi nhếch lên nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng:
“Khéo mồm thật đấy. Lời hay lời dở đều bị ngươi nói hết cả rồi. Nếu ta không buông người, chẳng phải là vừa bất nhân với quốc, bất nghĩa với quan, lại mê sắc, độc đoán chuyên quyền sao?”
“Có gì sai chứ?”
Nam nhân áo trắng nãy giờ vẫn gào thét bỗng phun máu ra khỏi miệng. Hắn ta bị hai thị vệ đè mạnh xuống, gân xanh hai bên thái dương nổi căng, mắt trợn lồi, khí chất tuyệt sắc ngày thường đã biến mất, giờ trông chẳng khác gì ác quỷ bước ra từ địa ngục.
Đó chính là danh kỹ số một Đế Kinh - Tố Bạch.
Tiêu Ân Thời phất tay ra hiệu cho hai thị vệ buông hắn ta ra. Xiềng xích mất đi, Tố Bạch mềm oặt ngã xuống, lại cố chấp gượng dậy từng chút một.
Trên người Tố Bạch dính đầy máu, nhưng khí chất vẫn thanh sạch như tuyết. Trong mắt hắn ta là ngọn lửa hận không gì dập được, rực cháy đến điên cuồng.
Tố Bạch ho ra một ngụm máu, gằn giọng mắng: “Tiêu đại nhân không bằng chứng đã dẫn Cẩm Y Vệ vào đây gϊếŧ người, ép chúng ta phải khai thật. Đại nhân đây không phải một tay che trời thì là gì?”
“Đúng là trung thành với chủ tử.” Tiêu Ân Thời bật cười: “Chỉ là không biết nếu ngươi biết chủ tử của ngươi sớm đã bán đứng mật tin, liệu ngươi còn liều mạng vì hắn?”
Hắn cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Tố Bạch, ngón cái và ngón trỏ nắm lấy cằm Tố Bạch, bóp mạnh.
“Rắc” Một âm thanh khô lạnh vang lên, Tố Bạch không thể khép miệng lại.
Ngón tay Tiêu Ân Thời vẫn kẹp chặt ở cằm Tố Bạch khiến Tố Bạch sợ hãi đến phát cuồng, dồn sức giãy giụa, đấm vào cánh tay như thép của hắn. Nhưng cánh tay ấy không hề nhúc nhích.
Tố Bạch phát ra những tiếng ú ớ tuyệt vọng, toàn thân run như lá rụng, dưới tà áo từng chút bị nướ© ŧıểυ thấm ướt.
Tiêu Ân Thời vẫn thờ ơ, lạnh giọng nói: “Hát đã nhiều năm, giọng cũng nên nghỉ ngơi rồi.”
Dứt lời, đao hạ xuống. Lưỡi dao chuẩn xác cắt phăng lưỡi Tố Bạch.
Khối thịt đỏ bị Tiêu Ân Thời tùy ý quăng đi. Phong Đàn giật mình nhắm chặt mắt, vài giọt máu bắn lên khuôn mặt trắng trẻo của nàng. Tim nàng đập loạn, hơi thở gấp gáp, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay để giữ bình tĩnh.
Tiêu Ân Thời nhận khăn sạch từ thuộc hạ, thong thả lau tay, lau đao: “Đưa xuống. Nhớ kỹ, đừng để hắn chết.”
Nói rồi Tiêu Ân Thời nâng mí mắt nhìn Phong Đàn, khẽ cong môi:
“So với hắn, Phong đại nhân mới thật là cứng cỏi. Vì một quan kỹ mà dám chống đối ta. Chỉ là thế sự hưng vong, quan hình xét chẳng bằng lời quan luận. Phong đại nhân là ngôn quan Lục khoa, rốt cuộc là vì nước mà luận hay vì mỹ nhân mà tranh?”
Hắn dừng một khắc, lại nói tiếp: “Bản quan làm việc có tôn chỉ riêng. Phong đại nhân đừng đoán mò mà phán xét. Huống hồ, ai nói ta cưỡng ép đưa Lâm Vãn Chu vào phủ? Cướp dân nữ, loại chuyện đó bản quan không thèm làm.”
Bàn tay hắn cầm trường đao trượt từng chút trên áo Phong Đàn, mũi đao sắc lạnh như muốn lột từng tấc da thịt ra. Cuối cùng mũi đao dừng ngay trước ngực nàng:
“Nể tình đồng triều đồng quan, hôm nay ta cho ngươi bình yên rút lui. Nếu còn có lần sau... Phong đại nhân e là phải để lại một thứ gì đó ở lại đây. Ngươi nói có đúng không?”
Dưới vẻ ôn hòa của hắn lại là sát ý lạnh buốt. Trán Phong Đàn rịn từng giọt mồ hôi li ti, chống đỡ đã có phần khó nhọc:
“Tiêu đại nhân, có lẽ chuyện này còn ẩn tình. Hạ quan nhất thời nóng vội, chưa tra rõ đầu đuôi.”
Nàng khép mắt, mồ hôi lạnh theo gò má trượt xuống. Dù bị chấn nhϊếp đến mức này, nàng vẫn kiên định nói:
“Nhưng Lâm Vãn Chu tuổi còn nhỏ, chưa hiểu sự đời. Xin đại nhân đưa nàng trở lại Hồng Tuý Các.”
Giọt mồ hôi lạnh rơi xuống đất. Phong Đàn bỗng mở bừng mắt, ánh nhìn sắc như ánh thép:
“Nếu đại nhân nhất quyết muốn rước nàng vào phủ... Vậy phải thỉnh thánh chỉ của Bệ Hạ trước!”
***
Chú giải:
(1) Trong văn hóa cũ, người xưa quan niệm:
Mười lăm “cập kê”, cài trâm vào tóc, đánh dấu việc thiếu nữ đã trưởng thành.
Mười sáu “phá qua”, hàm ý cơ thể đã hoàn toàn nở rộ, bước vào tuổi gả chồng.
“Nhị bát giai nhân”: theo đúng nghĩa đen “hai tám là mười sáu”, dùng để chỉ thiếu nữ tuổi mười sáu, dung mạo trong trẻo đẹp đẽ, tuổi đời như hoa mới nở. Cách gọi này xuất hiện từ phép tính số tuổi trong văn hóa cổ: nhị bát tương thừa, hai lần tám là mười sáu, nên lấy “nhị bát” để nói về tuổi xuân.
Còn “phá qua chi kỳ” vốn là một ẩn dụ cổ nói về độ tuổi 16 của thiếu nữ. Chữ 瓜 (qua) khi tách đôi sẽ thành hai chữ 八 (bát), vì vậy người đời mượn hình dạng chữ để ví von “nhị bát” cũng là mười sáu. “Phá qua” nghĩa là “tách quả dưa”, ngụ ý tuổi con gái đã đến ngưỡng trưởng thành về thân thể, có thể bước vào tuổi lập gia thất.