Phong Đàn vì muốn lật lại án xưa để cứu cố nhân mà dốc hết tâm sức, nữ giả nam trang để vào triều làm quan. Thế nhưng, mọi nỗ lực của nàng đều đổ sông đổ bể vì một người - Quyền thần đương triều Tiêu Ân Thời.
Trên dưới triều đình đều biết Tiêu Ân Thời tuyệt đối không phải kẻ lương thiện, vì đạt được mục đích mà hắn bất chấp thủ đoạn, ra tay cố chấp lại tàn nhẫn, tuyệt tình đến mức rợn người, là một kẻ xấu xa từ trong xương tủy.
Ngày vụ án bị bác bỏ, Phong Đàn bị giam cầm.
Roi da quất mạnh, áo tù rách tả tơi, thân thể nữ nhân lộ rõ trước mắt Tiêu Ân Thời.
Đồng tử hắn co lại, ngón tay siết chặt lấy dải yếm trước ngực nàng, ép nàng xuống giá tra tấn: “Lừa ta?”
Để đi được tới ngày hôm nay, quả thực là nàng đã che trời lấp biển.
“Giao bản thân cho ta.” Đuôi mắt Tiêu Ân Thời vương sắc đỏ bất thường, bản chất ác độc bộc lộ rõ ràng: “Ta sẽ cứu nàng ra ngoài.”
Khóe môi Phong Đàn cong lên đầy vẻ giễu cợt: “Nằm mơ giữa ban ngày.”
Thế nhưng nàng lại không ngờ tới rằng có kẻ lại điên đến mức vì nàng mà cướp tù phản quốc, tàn sát thành trì, làm ra mọi điều đại nghịch bất đạo*.
Khói lửa tan đi, xác chất thành núi, máu nhuộm thành sông. Ngày Tiêu Ân Thời đăng cơ làm đế, cung nhân vội vàng bẩm báo: thiếu nữ bị giam trong cung đã chạy lên thành lầu.
Tiêu Ân Thời ném bỏ mũ rồng, hắn đứng ở trước mặt Phong Đàn, giọng nói trầm thấp, từng chữ đầy đe dọa: “Phong Đàn, nếu nàng dám bước thêm một bước nữa, tất cả bọn họ đều sẽ phải chôn cùng nàng.”
Phong Đàn đứng trên tường thành, nàng hiểu rõ Tiêu Ân Thời nói được làm được.
Phong Đàn giỏi thuần thú, nhưng không ngờ rằng con thú dữ tàn bạo nhất mà nàng gặp ở đời này, ngay từ đầu nó lại khoác lên mình một lớp da người.
(*) Đại nghịch bất đạo: vốn chỉ những lời nói cùng hành vi phạm thượng tác loạn, phá hoại trật tự phong kiến. Hiện dùng để hình dung tội to ác lớn.
***
Đoạn kịch nhỏ:
Phong Đàn từng ba lần mưu sát Tiêu Ân Thời.
Lần thứ nhất thất bại, Tiêu Ân Thời suýt bóp nát yết hầu giả của nàng.
Lần thứ hai thất bại, hắn suýt xé toạc lớp ngụy trang của nàng.
Lần thứ ba thất bại, Tiêu Ân Thời âm trầm hỏi: “Còn muốn gϊếŧ ta nữa không?”