(Mình xin phép chỉnh sửa sau do đang bận công việc gia đình. Mong mọi người thông cảm.)
Thái Căn gật đầu nghe, hút thuốc.
"Con gái của tôi rất có chí, thi đậu đại học ở tỉnh, còn tìm được công việc tốt ở tỉnh, có bạn trai rồi kết hôn. Nợ tôi vay để nuôi con ăn học vẫn chưa trả xong, tôi không lo nổi của hồi môn. Tôi... Tôi có lỗi với con gái tôi lắm."
Thái Căn tiếp tục gật đầu, lại hút thuốc.
"Con gái tôi có con, người ta đều do mẹ sinh bà ngoại chăm. Tôi là một lão già, dù vội vàng cũng không giúp gì được, lòng tôi khổ quá."
Thái Căn có lẽ không quá tán đồng điểm này, không gật đầu, hút một hơi thuốc.
"Cháu ngoại tôi tám tuổi, tôi chỉ gặp mặt mới ba lần. Vài ngày trước nó nói sẽ về quê ăn Tết với tôi, còn bảo tôi rằng nó muốn có điện thoại cảm ứng. Nhà chúng tôi đã hạn hán ba năm rồi, đất đai thật sự không đào ra tiền được. Hơn một nghìn tệ, tôi không mua nổi, tôi rất có lỗi với cháu ngoại, rất có lỗi với bà ngoại nó, tôi thật vô dụng."
Thái Căn nghe thế, định nói gì đó, nhưng anh từ bỏ, lại hút thuốc tiếp.
Năm kia anh mua bánh nhân đậu của tôi, trong lòng tôi nghĩ, liệu đây có phải là món hàng hiếm ở thành phố không? Mỗi khi đông đến thì tôi lại lên thành phố bán bánh nhân đậu, đi hỏi từng nhà, bán từng nhà, sáng đi tối về, hơn 20 dặm đường. Trưa tôi còn chẳng dám ăn một miếng cơm, tôi một ông già tàn tạ, tôi thật khổ."
Thái Căn lặng lẽ nghe, để thuốc tự cháy mà không hút.
"Hôm nay, tôi không bán được phần bánh nhân đậu nào. Nhìn thấy sắp đến Tết rồi, tôi đâu còn mặt mũi nào gặp cháu ngoại nữa. Trên TV tôi thấy chuyện ăn vạ kiếm tiền, tôi cũng muốn thử xem, lỡ đâu tôi có thể có tiền mua điện thoại thì sao. Nhưng số tôi khổ quá, tôi gặp phải một nữ tài xế, nhưng lại nhầm chân phanh thành chân ga. Anh nói xem, tôi có khổ không?"
Thái Căn nghe đến đó, có chút không muốn nghe tiếp. Nhưng anh cũng không dám cắt ngang lời kể của ông lão nên đành nghe tiếp.
"Anh nói xem, cả đời này của tôi, lúc thì bận cho bố mẹ, lúc già thì bận cho con gái, chẳng hưởng được chút phúc nào, vậy mà cứ thế chết đi. Anh nói xem tôi có số khổ không?"
Thái Căn nghe đến đây, hút hết hơi thuốc cuối cùng, dập tàn thuốc, nói với ông lão:
"Thuốc cũng hút hết rồi, ông cũng nói xong rồi, đi thôi."
Ông lão vừa nghe thấy anh bảo ông ta đi, ông ta lại bắt đầu kích động.
"Tôi không cam lòng, tôi không thể để chuyện này kết thúc như vậy, cuộc đời tôi khổ như vậy, thật không công bằng."