Chương 22

Nhưng mà không sao. Chỉ cần gia nhập rồi, thì trên đời này ai cũng là chị em mình. Giới tính à? Chuyện nhỏ thôi mà!

Mang theo tinh thần hưng phấn, con người ta làm việc thì chẳng biết mệt là gì. Ấn Thành nhân lúc hứng còn cao, liền dọn dẹp xong hết đống video hôm nay, nhìn đồng hồ thì đã gần 4 giờ sáng. Lúc này mới rảnh để lướt xem tin nhắn của mấy đứa “con trai cưng” trong nhóm chat phòng.

Không xem thì thôi, vừa mở ra thì giật mình: 999+ tin nhắn!? Làm gì thế này?

Anh cuối cùng cũng lên tiếng: “Có chuyện gì vậy, đang bàn gì mà rôm rả thế?”

Trương Duy trả lời ngay không kịp nghĩ:

“Cậu cuối cùng cũng lên tiếng rồi! Mau chọn đề tài đi, bài tiểu luận môn tự chọn phải nộp rồi đó. Môn này chiếm 40% điểm luôn nha. Trước ai cũng tưởng tuần sau nộp, ai ngờ lớp trưởng hỏi lại thì thầy đổi đùng cái thành... mai! Không! Đã qua 12 giờ rồi… là sáng nay, 9 giờ rưỡi đó. Thầy ấy còn nói là để rèn luyện khả năng chuẩn bị từ sớm, đừng cái gì cũng nước tới chân mới nhảy.”

Gì vậy trời!?

Dù thầy cô biết sinh viên cũng toàn chôm chôm chắp chắp qua loa cho có thì cũng phải cho người ta thời gian copy chứ? Giờ còn nghỉ ngơi gì nữa, Ấn Thành lập tức đăng nhập vào CNKI*, triển khai tuyệt kỹ copy & paste trứ danh.

(*CNKI là trang tra cứu tài liệu học thuật lớn nhất Trung Quốc.)

Không có tài liệu trong tay? Không sao, anh nhờ tổ tiên phù hộ vậy. Trước tiên cứ ráp đại cho đủ chữ rồi tính tiếp. Chỉ cần nộp được bài là coi như thành công.

Ấn Thành như lên đồng, hai tiếng đồng hồ sau đã chắp vá ra được một bài hoàn chỉnh. Thêm nửa tiếng nữa để chạy bản dịch ngược, rải thêm vài câu suy nghĩ vô thưởng vô phạt của mình vào. Ừ đó, đúng là bài chất lượng tầm mình rồi. Giáo sư cũng nên biết điều, nộp là tốt rồi, đừng đòi hỏi thêm.

Ba tiếng – một kỳ tích ra đời.

Ấn Thành nhìn bài luận của mình đầy mãn nguyện, rồi nhìn đồng hồ thấy cũng gần sáng, liền thử gọi xe về trường. Nhưng gọi mãi không ai nhận, anh buồn chán nhìn quanh quất, rồi bỗng thấy... Thiệu Châu từ trên cầu thang bước xuống, mặc đồ thể thao, chuẩn bị chạy bộ buổi sáng.

Khoan đã, chẳng phải bọn họ mới tan làm lúc hơn hai giờ sáng sao? Giờ bảy giờ đã dậy chạy bộ rồi? Vậy anh ấy ngủ được mấy tiếng chứ? Với lại, khu nghỉ dưỡng rõ ràng có phòng gym mà, sao cứ nhất định phải ra ngoài chạy? Là do không khí ngoài trời tốt hơn à?

Nhưng đã tới rồi, mà không đi theo thì hình như hơi thiếu đạo đức nghề nghiệp. Ấn Thành chỉ còn cách xách máy ảnh và ba lô đuổi theo. Anh vừa đứng dậy, Thiệu Châu lại đi thẳng về phía anh.

Gì vậy?!

Phiền Châu Châu làm ơn rời xa cuộc sống của fan một chút có được không!?

Thiệu Châu thật sự đứng ngay trước mặt anh: “Nhóc con à, cậu cũng chịu khó thật đấy, đã đặt phòng ở đây rồi mà không nghỉ ngơi?”

Ờm… Nói sao bây giờ cho lọt tai đây.

Ban đầu anh vốn định tận hưởng kỳ nghỉ sang chảnh có hạn ở resort, ai ngờ bị một quả bài luận giáng xuống đầu, đến cửa phòng còn chưa kịp vào. Hành lý còn chưa có cơ hội được ‘ở trọ’, người đã phải lang thang qua đêm ở đại sảnh rồi.

Tất nhiên không thể kể thế được. Đã xấu hổ thì xấu hổ đủ rồi, làm tới mức này còn giữ chút sĩ diện làm gì. Lúc này Ấn Thành không sợ trời không sợ đất nữa, lời vừa buột ra khỏi miệng:

“Chắc là vì giữa tôi với anh có duyên đấy ạ!”

Câu này chuyển giọng nhanh như lật bánh tráng, khiến Thiệu Châu nhìn anh mấy lần liên tiếp, ngơ luôn: “Cậu thay đổi nhanh dữ ha. Bình thường chút được không? Nói trước nha, buổi sáng chạy bộ là lịch riêng của tôi, cậu đừng chụp nhé?”

Anh đã nói thế rồi, Ấn Thành lập tức cất máy ảnh vào balô, rồi… lén quay bằng điện thoại. Một cú giấu máy ảnh ngay trước mặt người ta.

Thiệu Châu lần đầu gặp kiểu ngang ngược cạn lời thế này, không nhịn được đỡ trán thở dài:

“Không phải… cậu nghĩ tôi bị mù à? Ngay trước mặt tôi mà cậu chỉ lấy cái balô che máy ảnh? Có thể tôn trọng người ta một chút không? Tôi cũng cần không gian riêng nữa.”

“Tôi thề không đăng. Chỉ quay để… tự mình xem thôi.”

Ấn Thành giơ tay thề sống thề chết, hận không thể bổ trái tim mình ra cho anh ta xem. Đây là clip anh trai độc quyền đang tập thể dục đó, bỏ lỡ thì còn gì là đạo đức fan nữa, không được, tuyệt đối không được!