Chương 5: Có Thể Thu Cánh Vào Sao?

Bầu trời giờ đây tối đen như mực, phản chiếu chính xác tâm trạng tuyệt vọng trong lòng Lam Yên.

Ngay khoảnh khắc Lam Yên tưởng rằng mình đã bị bắt trở lại, nỗi kinh hoàng cực độ xuyên thấu từng tế bào. Cô đột ngột vấp phải một viên đá to tướng, cả cơ thể mảnh khảnh của cô lao ùm vào một bụi cây, đầu còn chúi xuống đất. Đau đớn vì bị gai quẹt vào mặt làm rách một mảng lớn khiến máu rỉ ra, những nỗi sợ hãi dội về như thác lũ lại nhắc nhở cô rằng mình cần tiếp tục chạy dẫu có chết cũng không thể quay lại địa ngục kia.

Một tiếng... Hai tiếng sau đó

Mệt mỏi vì kiệt sức, Lam Yên nằm gục bên bãi đất đá ẩm ướt, toàn thân mềm nhũn, rã rời như con người sắp từ giã cõi đời. Làn gió đêm khẽ lướt qua gương mặt cô, mang theo mùi cỏ cây và không khí tự do, một mùi hương mà cô tưởng chừng đã vĩnh viễn mất đi. Giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má, trộn lẫn máu và bùn đất.

Ánh trăng soi rọi qua kẽ lá chiếu lên thân thể tả tơi. Quần áo cô rách nhiều chỗ, bám đầy bùn đất và vụn đá, để lộ làn da xước xát. Nhưng cô không để tâm bởi trong lòng chỉ có một cảm giác thăng hoa tuyệt vời. Ánh sáng và không khí... chính là điều cô khao khát nhất sau chuỗi ngày bị giam hãm trong bóng tối ngột ngạt. Giờ đây, được hít thở và nhìn thấy bầu trời, cô cảm thấy như mình vừa được tái sinh từ cõi chết.

Cô gắng gượng đứng dậy, tim đập thình thịch vì xúc động, chân trần bước chầm chậm vào rừng. Mỗi bước đi là một cơn đau buốt, nhưng ánh mắt cô sáng lên như ngôi sao, vẫn kiên định dù hoang mang, vẫn quyết tâm như thép rèn.

Rừng đêm của Cánh Giới không hề yên tĩnh. Mọi sinh vật đều có cánh, từ những con chuột có cánh mỏng như ve, đến con cáo bay lướt qua đầu Lam Yên với bộ lông vàng rực như ánh sao. Cô vừa ngạc nhiên đến choáng váng, vừa bối rối không biết mình đang ở đâu. Nỗi cô đơn và lạc lõng bao trùm, khiến cô run rẩy. Ở thế giới cũ, động vật không có cánh, còn ở đây... tất cả đều bay được? Liệu mình có phải đang mơ không?

Sau vài giờ lang thang với đôi chân run rẩy vì sợ hãi, bụng cô đói cồn cào như có nghìn con kiến cắn. Mùi gì đó len lỏi qua những lùm cây, cảm giác như mùi thịt nướng và rau thơm, rất khác với đồ ăn chỉ như hoa quả trong nhà giam mà cô từng nhận. Cô rón rén tiến về phía ánh sáng lập lòe giữa tán rừng rậm, tim đập như trống, vừa hy vọng vừa sợ sệt.

Một chiếc xe gỗ lớn như cỗ xe di động, được bao quanh bởi kết giới phát sáng nhè nhẹ làm cô há hốc mồm kinh ngạc. Một nhóm người mặc áo choàng bạc đang ngồi quanh đống lửa, trò chuyện bằng thứ ngôn ngữ lạ lẫm nhưng lại dần trở nên quen tai nhờ một cơ chế kỳ diệu nào đó trong đầu Lam Yên đang tự thích nghi, điều này khiến cô vừa kinh ngạc vừa hoang mang.

Cô nấp sau bụi cây, cảm giác thèm khát cồn cào khi ánh mắt dán chặt vào nồi canh sôi sùng sục và những chiếc bánh tròn kỳ lạ đang được lật qua lật lại trên bếp than. Nước dãi tiết ra không kiểm soát được.

Bỗng một con gấu cánh đen từ lùm cây phía sau gầm lên dữ dội rồi lao về phía cô với ý định gϊếŧ chóc. Lam Yên hoảng loạn tột độ, tim như muốn vỡ tung, ngã nhào ra khỏi chỗ ẩn nấp trong tuyệt vọng. Gấu cánh đen, đó là một sinh vật dữ tợn của Cánh Giới, vừa đi bằng hai chi sau vừa bay thấp trên mặt đất, đôi cánh xé gió phần phật như thần chết đang đến.

"ẦM!"

Một tia sáng như mũi tên lao ra từ nhóm người, đánh văng con gấu ra xa, chết ngay tại chỗ, máu tuôn ra từ giữa ngực của nó. Cảnh tượng trông thật khϊếp đảm khiến Lam Yên nôn ọe. Một người đàn ông cao lớn, mặt bị che bởi mũ choàng, từ từ bước tới với vẻ uy quyền đáng sợ. Đôi mắt anh ta sắc lạnh như ánh trăng phản chiếu qua lưỡi kiếm, khiến cô rùng mình sợ hãi.

"Ai đây, cô theo dõi chúng tôi ư?"

Lam Yên thở hổn hển, hoảng loạn đến mức không thể phát ra lời nào, đôi mắt tròn xoe vì kinh hãi.

Một người phụ nữ tiến tới với vẻ quan tâm ân cần, nâng cô dậy nhẹ nhàng.

"Cô gái, cô không sao chứ? Bị thương ở đâu không?"

Lam Yên ngập ngừng, cảm kích đến nghẹn ngào.

"Tôi... tôi không sao. Cảm ơn..."

Cô nhìn quanh với đôi mắt tò mò pha lẫn ngỡ ngàng, thấy tất cả mọi người đều không có đôi cánh. Cô chần chừ hỏi, giọng nhỏ đầy e dè:

"Các anh... không có cánh à?"

Người phụ nữ nhíu mày ngạc nhiên, rồi bật cười nhẹ đầy thiện cảm.

"Cô nói gì lạ vậy? Ai ở Cánh Giới mà không có cánh? Chúng tôi thu lại rồi. Ở vùng rừng dễ vướng, mà cũng không cần bay ban đêm."

Một người khác chen vào, tò mò pha lẫn lo lắng:

"Mà cô bị mất trí à? Người vùng nào mà hỏi câu kỳ vậy?"

Lam Yên giật mình hoảng sợ, tim đập như điên. Cô vội cười gượng, cố che giấu nỗi sợ hãi cực độ.

"Tôi... đi lạc và mới bị thương, đầu choáng quá nên nói linh tinh..."

Họ nhìn khắp cơ thể cô đầy thương tích và thấy chi chít toàn là vết thương nên cũng không nghi ngờ nhiều, chỉ có lòng thương cảm. Sau khi được cho uống một chén canh nóng, niềm hạnh phúc tràn trề khiến nước mắt cô lại rơi. Lam Yên ngồi yên bên đống lửa ấm áp, vừa run vì lạnh, vừa run vì sợ bị phát hiện danh tính. Nhưng trong tim cô... lại dấy lên tia hy vọng le lói như ngọn nến trong đêm tối. Thu cánh vào được sao? Nghĩa là... cô cũng có thể giả vờ như mình có cánh.

Người đàn ông cao lớn ban nãy bỏ mũ trùm đầu xuống, gương mặt hiền lành bất ngờ, nhẹ nhàng đưa cho cô một miếng thịt của một loài mà khi hỏi cô mới biết: Ngọc Tuyết cũng là một loài tương tự như thỏ của Trái Đất vậy nhưng mùi vị có chút khác.

"Mạo muội cho hỏi các anh làm gì ban đêm trong rừng vậy ạ?"

Lam Yên tò mò pha lẫn ngại ngùng hỏi, mắt long lanh vì xúc động.

"Chúng tôi đang làm nhiệm vụ của học viện giao cho đấy!"

Cô gái khi nãy vội lên tiếng với vẻ tự hào.

Nghe tới đây cô không khỏi suy nghĩ, lòng bỗng dấy lên cảm giác chua xót. Lam Yên không ngờ rằng nơi này cũng có học viện, điều này lại làm cho cô nhớ trường, nhớ nhà, nhớ gia đình cô đến đau đớn. Cô tặc lưỡi, nước mắt chực trào ra khi nghĩ rằng chắc giờ họ mong ngóng cô lắm.

"Nhiệm vụ của chúng tôi là săn Móng Sắt."

Cậu trai trẻ đột ngột nói, phá vỡ mạch suy nghĩ của cô, vừa ngoắc đầu ý chỉ về phía chiếc xe đựng ba con gấu có cánh với vẻ hài lòng.

"Con nãy cô dẫn tới đây là con thứ ba rồi đó. Cảm ơn cô, nhiệm vụ học viện giao cho chúng tôi vậy là xong rồi."

Anh ta nhe răng cười toe toét đầy vui mừng.

"Vậy là tôi giúp các anh một con rồi. Hay là mọi người cho tôi đi nhờ với nhé?"

Lam Yên mặt mày hớn hở nói, tim đập nhanh vì hồi hộp, tay vẫn cầm cái đùi của con Ngọc Tuyết mà nhâm nhi, mắt dò xét thái độ mọi người với nỗi lo âu ngấm ngầm.

"Được rồi, chuyện này đơn giản thôi mà. Tên cô là gì vậy?"

Người thanh niên trẻ tò mò hỏi với vẻ thân thiện.

"Tôi... tôi là Lam Yên."

Cô phân vân, lòng đầy lo lắng có nên dùng tên giả không?

"Hân hạnh làm quen nhé! Ba chúng tôi là Tiểu Sửu, Mẫn Nhi, Lý Đằng, đến từ học viện Tinh Không."

Vừa đưa tay ra làm quen với vẻ nhiệt tình, anh ta vừa chỉ mình, cô gái với mái tóc vàng và anh chàng mũ trùm.

Sau một hồi hàn huyên thân thiện, thì cô được biết rằng mọi người ở Cánh Giới đều sở hữu năng lực tinh thần, và họ vận dụng được đôi cánh để sử dụng kỹ năng cho bản thân họ. Việc gia nhập học viện là để cải thiện và phát triển kỹ năng. Vệt sáng đâm xuyên con gấu có cánh kia mà cô tưởng là mũi tên hóa ra là một sợi lông của anh chàng mũ trùm Lý Đằng. Chiêu này lợi hại mà có vẻ... đau đớn, khiến cô rùng mình tưởng tượng.

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng xuyên qua màn sương, len lỏi vào khu trại như ánh hy vọng mới. Lam Yên được đưa một bộ quần áo mới tuy đơn giản nhưng sạch sẽ, khiến cô cảm kích đến rơi nước mắt. Cô nhanh chóng thay đồ, gấp gáp chải lại mái tóc rối bù, che đi phần nào vẻ tiều tụy, dẫu tối qua cô vẫn không ngủ được vì nỗi lo sợ Đế Quân sẽ tìm ra cô, cùng nỗi nhớ nhà xé lòng khiến cô khóc suốt đêm, gối ướt đẫm nước mắt.

Người trong đoàn bắt đầu chuẩn bị rời đi. Mẫn Nhi tiến lại gần cô, mỉm cười thân thiện như người chị em.

"Cô gái, chúng tôi đang quay về thành phố chính. Nếu không có chỗ đi, cô có thể tạm theo cùng."

Lam Yên cúi đầu cảm ơn, lòng tràn ngập biết ơn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh để che giấu sự xúc động mạnh mẽ.

"Cô có cánh kiểu gì vậy? Mỏng hay xếp lớp?"

Cậu trai trẻ trong đoàn tò mò hỏi, mắt sáng rỡ như đang tìm bạn đồng hành cùng kiểu cánh, đầy háo hức.

Lam Yên sững người trong chốc lát, tim đập thình thịch vì hoảng sợ, rồi mỉm cười nhẹ, cố lảng đi.

"Tôi... tôi có..."

"Kệ đi, cậu ta có sở thích biếи ŧɦái đấy. Chúng ta đi thôi."

Mẫn Nhi vội chen lời với vẻ bực bội.

"À, chắc kiểu cánh xương mảnh? Loại đó tiện, dễ thu gọn."

Cậu gật gù, chẳng chút nghi ngờ, vẻ mặt hài lòng.

Không ai hỏi gì thêm.

Cô thở phào nhẹ nhõm, tim vẫn đập mạnh vì may mắn thoát nạn. May mắn. Ở nơi này, mọi người mặc định rằng ai cũng có cánh.

Cô âm thầm tự nhủ, quyết tâm như thép:

"Mình sẽ giữ vững vai diễn này. Không để ai biết mình là kẻ dị biệt."

Khi đoàn người rời khỏi trại, từ sâu trong rừng, một đôi mắt bạc băng giá dõi theo với ý định đen tối.

Trên cây cao, một người đàn ông trùm kín mít trong bộ áo chùng đen, với ánh nhìn như lưỡi dao lạnh lẽo, mỉm cười đầy âm hiểm.

"Trò chơi thú vị rồi đây, Lam Yên."

Khi đoàn người rời khỏi trại, từ sâu trong rừng, một đôi mắt bạc băng giá dõi theo với ý định đen tối.

Trên cây cao, một người đàn ông trùm kín mít trong bộ áo chùng đen, với ánh nhìn như lưỡi dao lạnh lẽo, mỉm cười đầy âm hiểm.

"Trò chơi thú vị rồi đây, Lam Yên."

Dự đoán tập sau: Lam Yên sẽ phải trải qua thử thách sinh tồn tại khu dân cư của Cánh Giới. Nơi này cô sẽ làm việc kiếm ăn và gặp gỡ một chàng trai lạ.