Chương 4: Trốn Thoát

Gần 3 ngày sau. Thời hạn đã gần kề như lưỡi dao sắc!

Lam Yên đứng bất động như pho tượng đá, mắt trơ trống nhìn về phía bức tường đá vững chãi trước mặt, bức tường như biểu tượng của sự tuyệt vọng. Cô cảm thấy mình như một con thú hoang bị giam cầm trong l*иg sắt, không thể thoát ra, mỗi nhịp thở đều ngột ngạt trong không gian chật hẹp đầy mùi hôi thối. Mỗi ngày trôi qua trong bóng tối u ám như một thế kỷ, sức mạnh tiềm ẩn trong người cô vẫn như con rồng say ngủ, chưa chịu lộ diện, và chỉ có sự tuyệt vọng tăm tối là điều cô có thể cảm nhận rõ nhất, cảm giác như những sợi dây thép quấn chặt quanh tim cô.

Khắp người cô bây giờ đã toát ra mùi hôi thối nồng nặc khó chịu, mồ hôi và bụi bẩn tạo thành lớp vảy khô trên da. Bên góc phòng tối tăm, những thứ mà cơ thể cô thải ra đã tạo thành một đống bẩn thỉu, mùi hôi tanh tưởi làm cô buồn nôn mỗi khi hít thở. Đành chịu cảnh bị nhốt nhằn như con vật, không một cơ hội thoát thân nào xuất hiện trước mắt, thực sự là một địa ngục sống.

Những ngày qua, cô đã được cung cấp thức ăn và nước uống kỳ lạ từ một thế giới xa lạ. Những món ăn ấy có mùi vị kỳ dị không thể tả, màu sắc sáng rực như được nhuộm bằng ánh sáng thiên đường, mặc dù không biết chúng được chế biến từ gì, nhưng chúng khiến cô không cảm thấy đói khát và mệt mỏi như trước, kỳ lạ như có phép thuật nào đó đang duy trì sự sống trong cơ thể cô. Có một loại quả mà cô chưa từng thấy trong đời, vỏ ngoài mịn màng như ngọc bích sáng bóng, khi cắn vào lại bùng nổ vị ngọt như mật ong tinh khiết. Có lúc, những ly nước màu đỏ nhạt như hồng ngọc mang đến cảm giác sảng khoái tuyệt vời, khiến cơ thể cô như được tái sinh, từng tế bào đều rung động với năng lượng mới.

Dù ngon miệng đến thế nào, chúng cũng không thể lấp đầy cảm giác trống rỗng khủng khϊếp trong lòng cô, một cái hố đen tuyệt vọng, cảm giác buồn tủi, tù đày đầy khó chịu như những con dao nhỏ đâm liên tục vào tim.

Cô vẫn không thể hiểu tại sao lại bị giam giữ ở đây như tên tội phạm, nhưng bản thân vẫn kiên trì tìm kiếm lối thoát với ý chí như thép rèn, bởi lẽ một phần vì không muốn chết mục nát nơi này, một phần lại không cam lòng phải mang ân huệ nặng nề của ả tiên nữ kỳ lạ kia vì cô muốn tự do thực sự, không phải tự do có điều kiện.

Trong một khoảnh khắc tĩnh lặng đến ngột ngạt, khi cô ngồi co ro gần bức tường lạnh như băng, mắt mỏi mệt nhưng vẫn cố gắng quan sát từng chi tiết xung quanh, đột nhiên tim cô nhảy một nhịp. Cô nhận ra một vết nứt nhỏ li ti trên mặt tường như một tia hy vọng le lói. Ban đầu, cô tưởng mình đang hoa mắt vì quá mệt mỏi, nhưng khi tiến lại gần bằng đôi chân run rẩy, cô xác nhận rằng đó thực sự là một khe hở nhỏ xíu, vẫn chưa đủ để chui qua nếu như không cố hết sức. Nhưng đó là cơ hội duy nhất!

Không phải vết nứt lớn, nhưng đủ để cô cảm thấy có hy vọng mong manh như sợi tóc. Tim cô đập thình thịch với cảm xúc phấn khích lẫn sợ hãi. Với đôi tay run rẩy như lá thu, cô nhẹ nhàng dùng một viên đá nhọn hoắt mà cô nhặt được trong góc phòng tối tăm để cạy từng mảng đá ra một cách thận trọng tuyệt đối. Thời gian như kéo dài vô tận, mỗi giây đều căng thẳng đến nghẹt thở. Mỗi nhát cạy đều mang lại một cảm giác hồi hộp tột độ và sợ hãi ai đó sẽ phát hiện, nhưng quyết tâm bằng thép không cho phép cô dừng lại dù chỉ một phút. Âm thanh cạy đá vang lên sồn soạt trong đêm vắng, cô cảm tưởng như cả thế giới đều có thể nghe được.

"Cố lên, sắp xong rồi... sắp được tự do rồi!" Cô thầm động viên bản thân, mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt gầy gò.

Khi mảng đá cuối cùng cũng bị rời ra với tiếng kêu khô khốc, một khe hở nhỏ hiện ra như cánh cổng thiên đường, đủ để cô chui qua nếu cố gắng hết sức. Tuy nhiên, không phải như những gì cô mơ mộng, việc thoát khỏi đó không hề dễ dàng như trong trí tưởng tượng. Quần áo của cô, sau những ngày bị giam giữ trong điều kiện tồi tệ, giờ đã rách tươm bét như giẻ rách, dính đầy bụi bẩn và máu khô. Đôi tay cô cũng đầy vết xước sâu và chảy máu đỏ tươi, đau nhức từng cơn. Nhưng sự kiên nhẫn dai dẳng đã được đền đáp xứng đáng, và cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc liều mình thử sức với số phận.

Lam Yên thận trọng từng milimet, từng bước một, luồn qua khe hở đó với sự khéo léo như con mèo. Cơ thể cô cọ xát với những mép đá sắc nhọn, da thịt bị trầy xước thêm, nhưng cô không hề kêu một tiếng. Cô có thể cảm nhận được làn gió lạnh buốt thoảng qua khe hở — một cảm giác mới lạ và kỳ diệu như phép màu, hơi thở của tự do thực sự. Khi đã ra ngoài hoàn toàn, cô hít một hơi thật sâu đến tận phổi, cảm giác như được tái sinh.

Ánh sáng le lói của hai mặt trăng kỳ bí, một cảnh tượng mà cô chưa từng thấy trong đời, nó khiến cô có cảm giác như mình vừa chui ra từ bóng tối vô tận của địa ngục. Cảm giác tự do ùa đến như thác nước, tràn ngập toàn thân, như thể mọi thứ trong người cô bỗng trở nên nhẹ nhõm, bay bổng như có cánh.

Quần áo đã rách tươm như kẻ ăn mày, bụi bẩn và máu khô bám đầy khắp người cô như lớp giáp chiến tranh, nhưng điều đó không thể làm giảm đi niềm hạnh phúc tràn trề lúc này. Cô đứng đó, giữa một không gian mênh mông dưới bầu trời đêm kỳ ảo, hít thở bầu không khí trong lành lần đầu tiên sau bao ngày giam cầm như ác mộng. Một cảm giác thỏa mãn tuyệt đối lan tỏa trong từng tế bào, như thể cô vừa giành lại được chính cuộc sống của mình từ tay tử thần.

Nhưng sự bình yên ngọt ngào ấy không kéo dài lâu trong thế giới nguy hiểm này. Chưa kịp tận hưởng hết cảm giác tự do quý giá, một tiếng động đáng sợ vang lên từ phía xa như tiếng sấm sét. Lam Yên quay lại với cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, và trong làn sương mù bí ẩn, một bóng hình khổng lồ như quái vật đang bay với tốc độ kinh hoàng về phía cô, đôi mắt đỏ như lửa địa ngục, ánh nhìn lạnh lẽo đầy sát khí như muốn nuốt chửng cô thành từng mảnh.

Cô cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh như sắp vỡ l*иg ngực, máu trong người sôi sục. Không thể do dự dù chỉ một giây! Không thể quay lại cái địa ngục ấy! Cô phải chạy, chạy nhanh hơn cả gió, mặc kệ tất cả, liều mình để tiếp tục cuộc hành trình tự do nếu không muốn bị lôi về và giam giữ đến chết!

Liệu cô có thể trốn thoát khỏi những móng vuốt tử thần hay không? Cánh cửa của một cuộc phiêu lưu đầy bất trắc đang từ từ mở ra, và số phận cô sẽ được quyết định trong những phút giây sinh tử này.