Chương 3: Cuộc Chạm Trán Bất Ngờ

Diệp Kỳ Vân, người mang danh Đế Quân Cánh Giới.

Ánh mắt hắn sắc như lưỡi kiếm băng giá, lạnh lùng không một chút cảm xúc, khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. Mái tóc đen dài như thác nước tối, phủ xuống vai đầy mạnh mẽ. Đôi cánh đen vững chãi như hai lá chắn thép, mỗi sợi lông đều long lanh ánh kim loại dưới ánh sáng mờ ảo của Cánh Giới, tạo nên một bức tường bất khả xâm phạm trước mọi sự tấn công. Từng bước chân của hắn đều nặng nề, quyền uy, khiến đất đá rung chuyển nhẹ dưới chân. Khi bước đến trước mặt Lam Yên, không gian như co lại, đôi mắt hắn tối lại như vực thẳm đêm không trăng, một nụ cười nhếch mép, vừa khinh miệt vừa nguy hiểm, từ từ hiện lên trên khuôn mặt sắc lạnh như tảng băng nghìn năm.

"Ngươi chính là người không cánh, phàm nhân từ thế giới khác đến?" Giọng nói của hắn vang vọng như sấm sét xa xăm, mang theo sự kiêu ngạo của kẻ cầm quyền.

Lam Yên ngẩng lên, cổ họng khô khốc nhưng không hề e ngại. Tim cô đập như trống chiến, máu sôi sục trong huyết quản, nhưng đôi mắt vẫn kiên định như ngọn đèn không tắt trong bão tố. Cô không biết liệu mình có sống qua cuộc gặp này hay không, cái chết có thể chỉ cách một nhịp thở, nhưng ít nhất cô cũng sẽ đứng vững như một chiến binh đến hơi thở cuối cùng.

"Đúng vậy, tôi là người không cánh. Nhưng tôi không phải kẻ dễ dàng bị đánh bại." Những từ ngữ như được rèn từ thép, cô dứt khoát trả lời, ánh mắt bùng cháy ngọn lửa kiên cường, không hề nhượng bộ một ly trước quyền lực tuyệt đối của Đế Quân.

Kỳ Vân không đáp, ánh mắt hắn như hai mũi kiếm băng, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, như muốn xuyên thấu tâm hồn. Sự im lặng nặng nề như chì ép xuống vai mọi người. Một thời gian dài trôi qua trong cái tĩnh mịch đáng sợ ấy, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ đá. Các tiên xung quanh bắt đầu xì xào bồn chồn, hơi thở họ như đóng băng trong không khí, không hiểu sao Đế Quân lại dành sự chú ý kỳ lạ đến vậy cho một phàm nhân không cánh.

"Ngươi không có cánh, không có linh lực, không có huyết mạch cao quý của Cánh Giới, lại không có sự bảo vệ từ thần thánh nào..." Hắn nói nhỏ, giọng như gió thoảng qua lá khô, mỗi từ đều mang theo sự thách thức chết chóc: "Ngươi có thể tồn tại được bao lâu ở nơi này trước khi tan thành tro bụi?"

Lam Yên siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đau đớn nhưng giúp cô tỉnh táo. Cô không chịu thua, ngọn lửa bất khuất trong tim bùng cháy mãnh liệt hơn.

"Dù không có cánh, tôi vẫn có thể sống. Không ai có thể quyết định số phận của tôi ngoài chính tôi." Giọng cô run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi mà vì sự căng thẳng tột độ, như dây đàn căng đến điểm đứt.

Đế Quân mỉm cười nhẹ, nụ cười như lưỡi dao phủ mật, vừa quyến rũ vừa chết chóc, nham hiểm đến rùng mình.

"Vậy sao? Ta sẽ cho ngươi thấy, dù có mạnh mẽ đến đâu, những kẻ không cánh như ngươi cũng chỉ là sự tồn tại phiền phức, như bụi cát trước cơn bão." Ánh mắt hắn lóe lên tia sát khí.

Đôi cánh đen khổng lồ của hắn khẽ động đậy, từng sợi lông rung rinh như đàn hạc thép. Ngay lập tức, một cơn lốc cuồng nộ như có sinh mệnh, gầm thét và cuốn lấy Lam Yên, sức mạnh khủng khϊếp làm cô suýt ngã quỵ, đầu tóc bay loạn, quần áo xé toạc. Nhưng ngay khi cơn lốc tử thần đó chuẩn bị nuốt chửng cô hoàn toàn, một luồng khí ấm áp đột ngột như lá chắn vô hình bao bọc cô, từ trong sâu thẳm đôi mắt cô phát ra một thứ ánh sáng kỳ lạ, nó vàng rực như mặt trời bình minh, ấm áp nhưng mạnh mẽ không thể tin được.

Những ngọn gió cuồng bạo bỗng dưng ngừng lại như bị phép thuật nào đó trói buộc, không gian bỗng nhiên tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập. Cả Cánh Giới như đang nín thở chờ đợi.

Cảm giác này... là gì? Một sức mạnh lạ lùng, quen thuộc nhưng xa lạ, như có từ kiếp trước đang thức tỉnh trong người cô.

Lam Yên run rẩy nhìn khắp mình, ánh sáng vàng từ đôi mắt cô vẫn còn le lói, cô nhận ra chính mình đã phản kháng lại được sức mạnh hủy diệt của Đế Quân. Cảm giác kinh hoàng và hãnh diện đan xen trong tim cô.

Một tia sáng sắc bén lóe lên trong mắt Diệp Kỳ Vân, như ánh mắt kẻ săn mồi khi phát hiện con mồi hiếm có, thú vị hơn bao giờ hết.

"Vậy ra ngươi có khả năng đặc biệt. Nhưng liệu ngươi có đủ sức mạnh để sống trong Cánh Giới tàn bạo này không?" Giọng hắn có chút tò mò, như đang cân nhắc một món đồ chơi mới.

Và rồi Đế Quân lạnh lùng lệnh tống cô vào ngục, giọng lạnh như băng tuyết: "Giam cô ta lại. Ta sẽ xem cô ta có thể tồn tại được bao lâu."

Cô bị ném vào một nhà giam đá lạnh, sâu trong tầng hầm cung điện Cánh Giới, nơi giam giữ những kẻ nguy hiểm nhất và những sinh vật bị nguyền rủa. Không khí ở đây lạnh đến mức thở ra khói, mùi ẩm mốc và máu khô trộn lẫn trong từng hơi thở.

Ánh sáng rực rỡ của Cánh Giới từ từ mờ dần như ngọn nến tắt khi Lam Yên bị kéo lê qua những hành lang đá lạnh lẽo, xuống một căn phòng tối tăm sâu trong lòng lâu đài cổ kính. Những bức tường ẩm ướt, tanh mùi mốc và tuyệt vọng. Chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập loạn như trống chiến trong l*иg ngực cô, vang vọng như những bước chân nặng nề của tử thần, âm thanh duy nhất trong khoảng không gian tĩnh mịch đáng sợ.

Cô đã sống sót qua một cuộc gặp gẫm máu và quyền lực, nơi cái chết luôn rình rập, nhưng giới hạn của cô giờ đây chỉ là sự sống tạm bợ mong manh như sợi tơ, một tồn tại lặng lẽ trong bóng tối u uất. Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo trong cuộc chơi sinh tử này? Cô có thể tìm được lối thoát khỏi mê cung của số phận không, hay cô sẽ bị nghiền nát trong vòng xoáy tàn bạo không thể thoát ra của Cánh Giới?

Vẫn còn cái cảm giác ghê rợn khi những cánh cổng đá khổng lồ nặng nề đóng lại sau lưng với tiếng kêu sắt thép ma quái, giam giữ cô trong nơi lạnh lẽo, ẩm ướt này như một ngôi mộ sống. Đêm xuống như tấm màn đen phủ kín, ánh sáng của các vì sao xa xăm lấp lánh qua khe cửa sổ nhỏ như kim châm nhưng không thể chạm vào cô, không thể xoa dịu nỗi cô đơn tuyệt đối. Tất cả chỉ là những ánh sáng hư ảo, không thể bảo vệ cô khỏi bàn tay tàn nhẫn, khát máu của những sinh vật trong thế giới tàn khốc này.

Lam Yên ngồi im như pho tượng đá, lưng dựa vào vách đá lạnh buốt thấu xương, mắt nhắm lại trong cơn đau đầu như búa đập. Cô đã nghĩ về biết bao điều trong suốt mấy ngày qua về quê hương xa xôi, về cuộc sống cũ giản dị, về lý do tại sao số phận lại đẩy cô vào chốn địa ngục này, và bây giờ, cô chỉ mong có một câu trả lời duy nhất thôi. Tại sao cô lại đến đây? Để làm gì? Để chết một cách vô nghĩa?

Không phải là một câu trả lời dễ dàng tìm ra trong bóng tối này.

Một tuần trôi qua như năm dài, cô không hề gặp lại Đế Quân đáng sợ ấy, và bọn lính canh lạnh lùng không hề đến gần cô, chỉ ném cho cô đồ ăn và nước uống qua khe cửa như cho thú vật. Cô có thể cảm nhận được bầu không khí có gì đó rất lạ lùng và ngột ngạt, như thể vô số đôi mắt vô hình đang theo dõi từng động tác của cô, như thể có một thế lực bí ẩn đang thao túng, chi phối mọi thứ từ trong bóng tối.

Rồi một buổi sáng, khi tia nắng đầu tiên len lỏi qua song sắt, cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra với tiếng cọt kẹt đáng sợ. Không phải lính canh với bộ mặt dữ tợn, mà là một tiên nữ khác hoàn toàn với tóc vàng óng ánh như tơ mặt trời, đôi cánh mảnh mai trong suốt như pha lê tuyệt mỹ, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như điệu nhảy. Cô ta không giống những tiên nhân lạnh lùng mà Lam Yên đã gặp. Không khí xung quanh cô ta không lạnh băng, không nghiêm nghị đáng sợ, mà mang vẻ thân thiện lạ thường, như làn gió xuân ấm áp sau mùa đông khắc nghiệt.

"Ngươi là Lam Yên, phải không?" Tiên nữ cất tiếng, giọng nhẹ nhàng như tiếng suối chảy nhưng đầy kiên định không thể lay chuyển, như có một sức mạnh tiềm ẩn sâu kín.

Lam Yên không đáp, mệt mỏi và cảnh giác, chỉ từ từ ngẩng đầu lên nhìn cô ta qua mái tóc rối bời. Cảm giác trong lòng cô lúc này không phải là sợ hãi tê liệt như trước đây, mà là một thứ hiếu kỳ cháy bỏng, hy vọng mong manh như tia nắng cuối cùng.

"Ngươi không có cánh, là một con người từ một thế giới khác. Ta không thể hiểu tại sao Cánh Giới lại để ngươi sống đến giờ này. Nhưng ta cảm thấy ngươi có thể làm được những việc mà ngay cả chúng ta cũng không thể." Đôi mắt của tiên nữ lấp lánh ánh sáng kỳ bí, cô ta nói khẽ: "Nếu ngươi thực sự muốn sống, thực sự muốn thoát khỏi nơi này, ta có thể giúp."

Lam Yên chỉ im lặng, cổ họng khô khốc, không biết phải nói gì. Những ngày gần đây, hy vọng và tuyệt vọng đã hành hạ cô đến kiệt sức. Cuộc sống trong Cánh Giới quả thực không dễ dàng gì, mỗi nhịp thở đều là một thử thách. Mặc dù cô có thể cảm nhận được một sức mạnh tiềm ẩn kỳ lạ trong mình như con rồng đang ngủ yên, nhưng điều đó chưa đủ để cô đương đầu với hàng nghìn sinh vật có cánh hung dữ trong thế giới tàn bạo này. Cô biết rằng nếu cô không nắm bắt cơ hội mong manh này, cô sẽ không thể sống sót lâu dài nữa. Cái chết đang rình rập từng phút.

"Ngươi sẽ làm gì?" Lam Yên hỏi, giọng khan khàn nhưng đầy cảnh giác như con thú bị thương.

Tiên nữ mỉm cười nhẹ nhàng nhưng bí ẩn, đôi mắt lấp lánh như có chứa cả thiên hà. Cô ta nhẹ nhàng bước đến gần, từng bước chân như khiêu vũ, rồi vỗ nhẹ lên đầu Lam Yên bằng bàn tay mềm mại ấm áp.

"Ta có thể giúp ngươi ra ngoài, thoát khỏi địa ngục này, đổi lại ngươi phải làm cho ta vài việc nhỏ." Giọng cô ta ngọt ngào nhưng có chút gì đó không thể đoán được.

Lam Yên cảm nhận được lời nói của tiên nữ không chỉ là một sự thử thách đơn thuần, mà còn là cơ hội cuối cùng mong manh như tấm vé cuối cùng thoát khỏi địa ngục. Tim cô đập thình thịch, cô hít một hơi thật sâu, không khí lạnh làm phổi cô nhói đau, nắm chặt đôi tay lại đến mức đau đớn, cảm nhận một luồng năng lượng lạ kỳ từ bên trong cơ thể mình như sóng biển dậy sóng. Đây chính là cơ hội duy nhất của cô trong cuộc đời này.

"Mình sẽ không bỏ cuộc. Không bao giờ." Giọng cô kiên quyết như thép đã tôi luyện, ánh mắt bừng sáng ngọn lửa ý chí.

"Ta cho ngươi ba ngày để suy nghĩ kỹ càng!" Tiên nữ nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng mang theo một sự nghiêm túc không thể chối từ.

Nói rồi tiên nữ quay lưng nhẹ nhàng như vũ điệu cuối, bước ra ngoài với tiếng chân bước nhẹ như mưa rơi, để lại Lam Yên một mình với biết bao suy tư và quyết định nặng nề có thể thay đổi toàn bộ số phận. Ánh sáng từ khe cửa từ từ mờ dần, bóng tối một lần nữa nuốt chửng cô.

Giờ đây, trước mặt cô là ngã tư quan trọng nhất cuộc đời: Đồng ý rủi ro mạng sống theo một tiên nữ bí ẩn, hay tiếp tục chấp nhận cái chết chậm rãi trong căn phòng tối tăm này? Trái tim cô như bị xé làm đôi bởi hai lựa chọn đều chứa đầy nguy hiểm và bất định.