Ánh nắng buổi sáng tại thế giới này không gay gắt như Trái Đất. Màu trời nhẹ như dải lụa xanh phớt bạc, ánh sáng phản chiếu lên từng giọt sương đọng trên cỏ tạo nên những sắc cầu vồng mong manh. Nhưng với Lam Yên, vẻ đẹp ấy chỉ là một lời nhắc nhở cay đắng rằng cô đang ở một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Cô ngồi co ro sau tảng đá lớn đã hai tiếng đồng hồ, mắt sưng húp vì mệt mỏi và căng thẳng. Những giọt sương đêm còn đọng trên tóc cô, thấm ướt chiếc áo sơ mi mỏng, khiến cô run lẩy bẩy. Cái lạnh không chỉ thấm vào da thịt mà còn thấu xuống tận xương tủy, cái lạnh của sự cô đơn tuyệt đối.
Cô không khóc. Nhưng cô rất sợ hãi.
"Mình đã cố gắng hết sức rồi. Từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ mình sợ như thế này. Ngay cả khi ba say rượu đánh mẹ, ngay cả khi nhà không có gạo, mình cũng biết phải làm gì. Nhưng bây giờ..."
Và bây giờ, cô đang cố tự dặn lòng bằng giọng run rẩy: "Sẽ ổn thôi. Chỉ cần mình sống, mình sẽ tìm được đường về. Em trai còn đang đợi tiền về quê. Mình không thể chết ở đây được."
Cái bụng bắt đầu kêu réo khiến Lam Yên nhăn mặt. Tiếng rít réo không chỉ từ cơn đói, mà còn từ sự lo lắng tột độ. Không có bánh mì, không có nước, thậm chí cả rác để lục cũng không có. Thế giới này quá sạch, quá đẹp và quá vô tình với một kẻ bị ném sang như cô. Cô nhớ đến những buổi tối đi lục thùng rác sau chợ để tìm rau củ còn tươi, nhớ đến từng bát cháo loãng để dành cho em trai.
"Ít ra ở nhà, mình còn biết phải kiếm ăn ở đâu..."
Khi cô đứng dậy định bước đi khỏi nơi này, đầu cô bất chợt đau nhói như có ai đó đang khoét sâu vào não. Cô khuỵu xuống, tay ôm chặt đầu, miệng rêи ɾỉ không kiềm nổi. Trong tích tắc, vô số ký tự lạ hiện lên trong đầu cô, như những tia sét vụt qua bóng tối, cháy rực rồi tắt. Âm thanh trộn lẫn hình ảnh, những từ ngữ kỳ quái với cấu trúc ngữ pháp xa lạ đổ ào vào não bộ. Nhưng không hiểu vì sao, não cô như được "cài đặt" một thứ gì đó mà cảm giác giống như có ai đó đang cưỡng ép nhồi thông tin vào đầu cô.
"Mình... âm thanh gì thế này? Đau quá..." Cô rêи ɾỉ, nước mắt chảy ra không kiểm soát được.
Cơn đau kéo dài chỉ vài giây nhưng cường độ khủng khϊếp. Sau đó, Lam Yên nhận ra một điều kỳ lạ: Cô có thể hiểu những âm thanh xa lạ đã phát ra từ sinh vật có cánh đêm qua. Không phải hoàn toàn trôi chảy, nhưng như có thứ gì đó trong cô đang tự động dịch lại ngôn ngữ của thế giới này.
"Chuyện gì đang xảy ra với mình vậy? Tại sao mình lại có thể hiểu được?"
"Chẳng lẽ là do ánh sáng kia? Nó... truyền vào mình thứ này?" Cô chạm nhẹ vào thái dương, vẫn còn đau rát nghĩ: "Hay đây là một loại phép thuật gì đó?"
Cô chưa kịp nghĩ thêm thì một tiếng "Vυ"t" xé gió vang lên trên đầu tạo ra một âm thanh sắc nhọn và đầy sát khí.
Cô giật bắn người ngẩng lên, tim đập loạn. Trên bầu trời xanh, một cô gái tiên đang bay lượn với vẻ uy nghiêm lạnh lùng. Cô ta mang giáp mỏng lấp lánh như vảy cá, mái tóc bạc dài tới thắt lưng tung bay trong gió như dải lụa sống. Đôi cánh trong suốt phản chiếu ánh nắng như thủy tinh, nhưng ánh mắt lại sắc như dao găm.
Cô gái ấy nhìn thấy Lam Yên.
Và chỉ một giây sau, tiếng còi sắc nhọn vang lên như báo động khẩn cấp, âm thanh cắt xuyên qua không khí:
"Đã tìm thấy phàm nhân xâm nhập! Báo cáo ngay lên Vân Tháp!"
Lam Yên không hiểu rõ từ đó, nhưng tai cô như đang "Dịch" lại một cách tự động, và cô hiểu được ý nghĩa dù chưa quen với ngôn ngữ. Trực giác sinh tồn thúc giục cô: "Chạy ngay! Bây giờ!"
Cô xoay người, lao vào bụi cỏ cao, tim đập thình thịch như muốn nổ tung. Chân cô không quen chạy trên địa hình này, liên tục vấp phải rễ cây và đá cuội.
"Tại sao? Tại sao họ gọi mình là kẻ xâm nhập? Mình có làm gì đâu!"
Phía sau, âm thanh rít gió vang lên dồn dập. Cô gái tiên kia không bay một mình. Hàng loạt bóng người bay từ mọi hướng với tốc độ kinh hoàng, nhanh như tên bắn, tạo thành một mạng lưới bao vây hoàn hảo.
Lam Yên ngã sấp mặt vì vấp phải rễ cây. Chân đau nhói, má trầy xước, máu chảy xuống cằm. Đau đớn khiến cô tỉnh táo hơn. Cô biết mình không thể chạy thoát.
"Khốn kiếp, mình đâu có làm gì đâu!"
Giọng cô nghẹn ngào, tức giận và tuyệt vọng pha lẫn. Cô nghiến răng, lồm cồm bò dậy, nhưng đã quá muộn. Một vòng sáng hình tròn đã giăng ra xung quanh cô, giống như một cái l*иg bằng ánh sáng thuần khiết, không thể bước ra. Khi cô chạm vào, một lực đẩy mạnh khiến cô bay ngược lại vào giữa.
"Đây là phép thuật... phép thuật thật sự..."
Bọn họ đáp xuống đất với động tác đồng bộ hoàn hảo, mũi giáo chĩa thẳng vào người cô như những cái chết sáng loáng. Người dẫn đầu là nữ tiên tóc bạc khi nãy. Gương mặt lạnh lùng của cô ta không hề lay động, như một bức tượng băng.
"Ngươi là ai? Từ đâu đến?" Giọng nói lạnh như băng giá: "Tại sao ngươi lại không có cánh? Dang cánh ra mau!"
Lam Yên cứng họng, hai tay run rẩy. Cô có nên nói thật? Nhưng liệu họ có tin? Hay họ sẽ nghĩ cô điên?
"Tôi... tôi là người từ Trái Đất." Giọng cô run rẩy nhưng cố gắng rõ ràng.
"Tôi không biết vì sao tôi đến đây. Là ánh sáng... nó kéo tôi đi... Tôi không có cánh thật mà."
Cuộc chạm trán của họ bây giờ mới chỉ là sự khởi đầu.