Ở một thế giới khác, khi mà tất cả sinh vật đều có cánh, nơi đó được gọi là thiên đường của bầu trời, "Cánh Giới."
Ầm... ầm... đột nhiên, một cột sáng khổng lồ phóng thẳng xuống mặt đất. Một con người kỳ lạ xuất hiện. Cánh Giới khi ấy đã có những biến động!
Hải Dương, tháng Năm. Mùa mưa chưa kịp tới, trời vẫn khô khốc và oi ả đến ngạt thở. Đám học sinh ùa ra khỏi cổng trường như một dòng nước chảy xiết sau giờ tan học. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng xe máy nổ máy, tất cả hòa quyện thành bản giao hưởng quen thuộc của cuối ngày học.
Trình Lam Yên, cô gái 19 tuổi với gương mặt thuần khiết và đôi mắt đen láy như bóng tối chưa bị thắp sáng, lặng lẽ bước trên vỉa hè đầy nắng. Tay cô xách chiếc túi vải cũ đã sờn mép, món quà duy nhất mẹ cô kịp chuẩn bị trước khi cô lên thành phố. Mỗi bước chân đều đặn, nhưng trong lòng lại trĩu nặng những lo âu không tên.
"Ba trăm nghìn tiền trọ tháng này... còn hai trăm nghìn tiền ăn... công việc làm thêm tối nay phải kiếm được ít nhất năm mươi nghìn."
Cô là con gái út trong một gia đình nghèo vùng ngoại ô, lên thành phố học nhờ học bổng và đi làm thêm. Vẻ ngoài của Lam Yên không quá nổi bật, nhưng có một sự nhẹ nhàng đến mức khiến người ta chỉ muốn ngắm cô lâu hơn một chút. Mái tóc dài buộc lỏng phía sau lưng, cô không dám cắt ngắn vì sợ tốn tiền làm tóc, chiếc áo sơ mi trắng đã sờn cổ nhưng được cô giặt ủi cẩn thận từng li từng tí, cùng đôi dép lê mòn gót mà cô đã đi được ba năm. Tất cả đều rất bình thường, nhưng chính sự bình thường đó, sự kiên cường thầm lặng đó lại khiến người ta cảm thấy ấm áp, dễ chịu đến lạ.
Hôm nay trời lạ lắm.
Khi đang định rẽ vào con hẻm nhỏ dẫn về khu trọ, nơi cô sẽ thay quần áo và chuẩn bị cho ca làm tối, Lam Yên bỗng dừng lại, ngước lên bầu trời. Một cơn gió lạnh lướt ngang sống lưng, kỳ lạ giữa cái nóng oi bức của tháng Năm. Cô rùng mình, một cảm giác bất an vô cớ bỗng dâng lên từ đáy lòng.
"Sao lạ thế...?"
Từ lúc nào không hay, nắng đã biến mất, mây đen giăng kín cả bầu trời thành phố. Nhưng đó không phải là mây mưa bình thường. Chúng cuồn cuộn, xoáy vần như đang nuốt chửng cả bầu trời, mang theo một sức nặng đè xuống tim cô.
Từ giữa đám mây cuồn cuộn ấy, năm cột sáng khổng lồ đâm thẳng xuống đất, chói lòa đến nỗi cả thành phố như tắt điện một lúc. Người ta bắt đầu hét lên, những tiếng hét hoảng loạn, tuyệt vọng. Xe cộ dừng lại hỗn loạn giữa đường, tiếng cảnh báo inh ỏi vang lên khắp nơi. Ai ai cũng chen chúc xô đẩy nhau, mặt lộ rõ sự hoảng loạn và kinh hãi.
Lam Yên đứng sững, hai chân như bị đóng đinh vào mặt đất. Tim cô đập thình thịch, tay run bần bật. Một cột sáng rạch thẳng qua con hẻm trước mặt cô, đúng con hẻm mà cô đi qua mỗi ngày, nơi có quán cơm tấm Tịnh Hải mà cô thỉnh thoảng mua cơm thừa với giá rẻ.
"Không... không thể nào..."
Trước khi kịp phản ứng, cô thấy mình bị hút vào vùng sáng ấy. Cảm giác như có hàng nghìn bàn tay vô hình kéo cô vào, nhưng không chút đau đớn. Thậm chí không có cả thời gian để sợ hãi. Chỉ có một sự bất lực tuyệt đối, và nỗi thống khổ duy nhất trong đầu cô lúc ấy là:
"Em trai... em trai mình còn đang đợi tiền về quê..."
Mọi thứ trắng xóa.
Lam Yên chợt tỉnh dậy giữa một khu rừng rộng lớn. Cơn đau nhức dữ dội trong đầu khiến cô phải bấm thái dương, nước mắt vô thức trào ra. Không còn xe máy, không còn tiếng còi xe, không còn con hẻm quen thuộc với tấm bảng: "Cơm tấm Tịnh Hải". Thay vào đó là một bầu trời tím thẫm, nơi có những cơn gió nhẹ nhàng mang theo hương hoa lạ, một thứ hương thơm ngọt ngào đến kỳ lạ, hoàn toàn khác với mùi khói bụi quen thuộc của thành phố. Phía xa là những ngọn núi tựa như lơ lửng giữa không trung, bao trùm quanh chúng là lớp sương mù đặc thẫm.
Cô bật dậy, mắt hoảng loạn nhìn quanh. Tim đập như trống. Cỏ ở đây phát sáng như dạ quang, mềm mại đến lạ, khác hẳn những ngọn cỏ cứng cáp ngoài đồng quê nhà. Có những sinh vật như bướm nhưng lớn bằng bàn tay, đôi cánh lấp lánh tựa pha lê, bay lượn xung quanh cô và phát sáng. Chúng không sợ người, thậm chí còn tò mò bay đến gần, khiến cô giật mình lùi lại.
Lam Yên rụt cổ, hai tay run rẩy ôm lấy chính mình. Cái lạnh không chỉ từ thời tiết, mà từ sự cô đơn tuyệt đối giữa một thế giới xa lạ. Cô cố ép mình đứng dậy, đôi chân yếu ớt. Tay run run xoa vào nhau như thể muốn tự đánh thức bản thân khỏi cơn mơ. Mắt cô đỏ hoe, nước mắt đã ứa ra mà cô không hay.
"Đây là đâu? Sao mình lại ở đây..." Giọng cô run rẩy, gần như thầm thì: "Không... không được khóc, Lam Yên à... mày không được khóc..."
"Từ bé đến giờ, mình đã quen với việc mạnh mẽ rồi. Khi ba mẹ cãi nhau, khi nhà hết gạo, khi em trai ốm mà không có tiền đưa đi bác sĩ... mình đã không khóc. Bây giờ cũng không được."
Cô nuốt nước mắt vào trong, cắn chặt môi dưới đến độ có vị tanh tanh của máu. Một cô gái quê mùa như cô, từ nhỏ đã quen nhịn ăn để dành cho em, quen làm việc đồng áng dưới nắng gắt, quen với những tháng ngày thiếu thốn. Chút hoảng hốt bây giờ chẳng là gì nếu cô muốn giữ bình tĩnh và đối mặt với tình huống oái oăm này.
Nhưng tim cô vẫn đập loạn. Vẫn sợ hãi. Vẫn cô đơn đến tuyệt vọng.
"Mình có thể về nhà không...? Em trai mình giờ đang làm gì? Có ai biết mình biến mất không?"
"Người... bay trên trời?"
Đúng vậy, có ít nhất mười người mặc áo choàng trắng bạc, với đôi cánh to lớn tỏa sáng sau lưng, đang bay ngang qua bầu trời. Họ cầm thứ gì đó giống trường thương, ánh mắt lạnh lùng quét xuống mặt đất như đang tìm kiếm thứ gì. Lam Yên vội nép vào một tảng đá, tim gần như muốn nhảy khỏi l*иg ngực.
"Ôi trời ơi... đây là gì vậy? Phim à? Giấc mơ à? Hay mình đã chết rồi?"
"Người ở đây có cánh ư? Chẳng lẽ mình cũng sẽ có cánh!"
Cô nhìn quanh một cách tuyệt vọng, hai tay run rẩy kiểm tra tấm lưng của mình. Không có cánh. Không có thứ ánh sáng lung linh kỳ ảo nào cả. Chỉ có một con người bình thường, quá bình thường ở giữa một thế giới kỳ lạ và bất thường. Nỗi tuyệt vọng dâng lên như sóng thần.
"Mình khác họ... mình không thuộc về nơi này..."
Bầu trời lại nổ một tiếng "Đùng" khiến Lam Yên giật bắn người, tai ù lên. Một tia chớp màu lam xé ngang chân trời, đánh thẳng vào rừng cây phía xa. Cô quay lại, mắt mở to kinh hoàng. Không có lửa, không cháy. Nhưng cả khu rừng ấy bỗng như bị thắp sáng bởi luồng năng lượng lạ.
Những tán cây đong đưa, rực rỡ ánh bạc. Lá cây bay lên như cánh bướm, mỗi chiếc đều mang theo vệt sáng kỳ ảo trước khi rơi xuống đất. Không phải héo đi, mà như đang biến đổi, mỗi chiếc lá rơi xuống đều biến thành một đốm sáng màu trắng nhạt, nhẹ nhàng bay lên. Khung cảnh như trong một giấc mơ huyễn hoặc, đẹp đến mức khiến cô phải há miệng nhìn sững.
Giữa nỗi sợ hãi, một phần nhỏ trong tim Lam Yên không khỏi run rẩy trước vẻ đẹp kỳ ảo này. Đẹp đến mức đau lòng.
"Đây là... Tiên Giới sao?"
Giọng cô run rẩy, vừa kinh ngạc vừa mờ mịt. Cô từng đọc tiểu thuyết tu tiên trong những đêm thức khuya sau ca làm, tưởng tượng về những thế giới huyền bí. Nhưng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị kéo vào một thế giới như vậy, một nơi mà cả cỏ cây cũng biết phát sáng, núi đồi cũng biết bay.
"Nhưng trong tiểu thuyết, nhân vật chính luôn có năng lực đặc biệt... còn mình thì..."
Lam Yên chợt cảm thấy lạnh sống lưng khi nhận ra mình đang ở giữa bãi cỏ trống, dưới ánh mắt của những con người biết bay kia. Cô quên mất rằng mình đang đối diện với một đám người có thể là kẻ thù hay bạn, và cô hoàn toàn không có cách nào để bảo vệ bản thân.
"Mình phải làm gì bây giờ..."
Câu hỏi thoát ra như tiếng thở dài tuyệt vọng. Lần đầu tiên trong đời, Lam Yên cảm thấy mình thực sự bất lực. Không phải bất lực vì nghèo khó, hay vì thiếu thốn, tất cả những thứ ấy ít nhất cô còn có thể chiến đấu bằng sự chịu đựng và cần cù. Mà là bất lực trước một thế giới hoàn toàn xa lạ, nơi cô thậm chí không biết mình có còn là con người hay không.
Xa xa, trong một ngọn tháp màu ngọc lam treo lơ lửng giữa tầng mây, một đôi mắt màu hổ phách bỗng mở ra. Diệp Kỳ Vân, chiến tướng trẻ nhất của Vân Tộc, tộc tiên mạnh nhất trong Tam Giới, đang ngồi nghỉ thì bỗng cảm nhận được một điều bất thường.
Giữa bàn tay hắn đang tỏa ra thứ ánh sáng kỳ lạ, như cảm ứng với thứ gì đó mới xuất hiện. Hắn khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả đó không phải căng thẳng, không phải lo âu, mà là một sự tò mò kỳ lạ.
"Tại sao... khí tức phàm nhân lại hiện hữu giữa trung tâm Cánh Giới?"
Hắn đứng dậy, đôi cánh bạc lấp lánh sau lưng mở ra. Những khi có phàm nhân lạc vào đây, họ thường xuất hiện ở biên giới, chứ chưa bao giờ ở trung tâm. Và khí tức này... sao lại khiến hắn có cảm giác quen thuộc đến thế?
Phàm nhân kỳ lạ...
Lam Yên chưa biết điều gì đang chờ đợi cô phía trước. Cô chưa biết rằng cuộc gặp gỡ định mệnh đã được sắp đặt từ trước. Nhưng cô sẽ sớm hiểu rằng, thế giới này không chỉ là thử thách để cô tồn tại... mà còn là nơi khiến trái tim cô lần đầu tiên trong đời được đánh thức.
Tình yêu, nỗi đau, những ràng buộc của định mệnh, và đôi cánh mà cô chưa bao giờ có. Tất cả đang chờ cô tại Cánh Giới.
Nhưng trước tiên, cô phải sống sót qua đêm nay đã.