Chương 43

[Giống như càng thú vị hơn thì phải, sao trước đây mình không nghĩ ra nhỉ! Thỏ lớn tiến vào kỳ động dục thì có vừa thở dốc vừa khóc không ta?]

Bốp! Rầm!

Tạ Diêu và Lữ Văn Thụy đang nói chuyện phiếm đều kinh ngạc nhìn Túc Lễ ngã ngồi trên mặt đất, cuộc trò chuyện bỗng dưng im bặt.

Túc Lễ giơ tay, chậm rãi kéo chiếc khăn ướt trên mặt xuống, bình tĩnh nói: "Không sao, trượt chân thôi."

Nói xong, hắn lại như không có chuyện gì mà đứng dậy đi vào phòng vệ sinh, chỉ để lại Tạ Diêu và Lữ Văn Thụy ngơ ngác nhìn nhau.

"Dạo này cậu ta đúng là hay bị trượt chân thật." Lữ Văn Thụy nói: "Không lẽ là bị Úc Lạc Thừa đẩy chứ."

"Ha ha ha ha!" Tạ Diêu vô tình cười phá lên.

[Có cần phải đến mức này không, mình chỉ doạ một chút thôi mà. Con thỏ chết tiệt này tính tình cũng không phải dạng vừa đâu, chà... Cái lưng già của mình!]

Úc Lạc Thừa cảm thấy có lẽ mình đã bị tiếng lòng ồn ào và bay nhảy của Túc Lễ làm cho phát điên rồi. Cậu không nên vì những suy nghĩ trong đầu Túc Lễ mà giận cá chém thớt hắn, đáng lẽ cậu phải lập tức xin lỗi Túc Lễ, không thể chọc Túc Lễ tức giận...

Nhưng cậu lại chỉ đứng cứng đờ tại chỗ, vành mắt đỏ hoe trừng mắt nhìn Túc Lễ.

Túc Lễ sững người một chút, sau đó bất đắc dĩ thở dài. Hắn mở vòi nước ở bồn rửa tay, nhúng ướt khăn rồi vắt khô, sau đó xoay người đi đến trước mặt Úc Lạc Thừa, động tác dịu dàng mà cẩn thận lau lên mặt cậu: "Đừng khóc."

[Khóc lên trông đáng yêu thật, nếu không phải trong ký túc xá còn có người thì mình cũng chẳng thèm dỗ đâu, cứ để cậu ấy khóc cho mình xem.]

[Mà sao lại giận đến mức này nhỉ? À, mình hiểu rồi, thẹn quá hoá giận! Chắc chắn là do hôm nay cảm thấy mất mặt, chứ còn gì nữa? Không lẽ cậu ấy nghe được mình nghĩ gì trong lòng nên mới tức giận à, ha ha ha ha!]

[Nếu thật sự có thuật đọc tâm thì vãi thật, không thể nào không thể nào. Nếu biết mình nghĩ gì thì cậu ấy đã chạy mất dép rồi... Thỏ con cũng có tính tình lắm đấy, mình thân là chủ nhân thì phải dỗ dành thôi. Ai, nuôi thỏ đúng là phiền phức thật.]

Nghe thấy hai từ "thuật đọc tâm", cả người Úc Lạc Thừa cứng đờ, nhưng ngay giây tiếp theo, chiếc khăn lạnh lẽo đã áp lên khắp mặt, cậu còn bị Túc Lễ khẽ khàng véo nhẹ quai hàm.

[Hì hì hì, sờ được rồi.]

Úc Lạc Thừa tức thì thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu đứng im không nhúc nhích.