Chương 42

Một tay Túc Lễ vẫn giữ nguyên tư thế gõ cửa, hơi nước ập vào mặt làm mắt kính của hắn phủ một lớp sương mờ. Hắn nhìn vành mắt đỏ hoe, ướŧ áŧ của Úc Lạc Thừa, hạ thấp giọng gọi tên cậu: "Thừa Thừa?"

[Trông có vẻ không sao rồi, doạ chết mình rồi, mình còn tưởng cậu ấy tắm lâu như vậy là ngất xỉu ở trong đó luôn chứ. Nhưng sao mắt lại đỏ thế? Tóc vuốt ngược lên trông hung dữ quá, thỏ con hung dữ, sợ ghê. Trông cậu ấy bây giờ có thể một tát đập mình dính vào tường không gỡ ra được luôn ấy.]

Nghe thấy tiếng lòng vui vẻ của hắn, tâm trạng Úc Lạc Thừa ngổn ngang trăm mối, vừa muốn cười lại vừa muốn khóc. Cậu đè nén cơn tức giận trong lòng, cúi đầu rầu rĩ lên tiếng: "Cậu vào tắm đi."

Nếu cậu không chê tôi đã dùng rồi.

"Cậu không sao chứ?" Túc Lễ hạ giọng hỏi.

Úc Lạc Thừa lắc đầu, cầm quần áo và khăn tắm định lướt qua hắn đi ra ngoài, lại bị hắn túm chặt tay, còn bóp nhẹ hai cái. Sau đó, cậu nghe hắn nói một cách nghiêm túc: "Chuyện hôm nay là do tớ không tốt, không trách cậu."

[Dù sao thì Thừa Thừa cũng là một nam sinh cấp ba đang tuổi huyết khí phương cương, đây cũng là chuyện không thể tránh được. Sau này sờ thành quen rồi thì cậu ấy chắc chắn sẽ không cứng lên nữa!]

"..." Có một khoảnh khắc, Úc Lạc Thừa suýt chút nữa đã không kìm được mà ném thẳng chiếc khăn ướt vào mặt hắn.

Thấy Úc Lạc Thừa không có phản ứng, Túc Lễ không được tự nhiên mà đẩy gọng kính, mặt vẫn bình tĩnh nói: "Lần sau tớ sẽ sờ cẩn thận hơn, được không?"

Úc Lạc Thừa cảm thấy Túc Lễ thật sự có hơi biếи ŧɦái, nhưng lại không chịu nổi tiếng lòng đang khóc lóc gào thét, còn loảng xoảng đâm đầu vào tường của hắn, lúc này đã sắp nhảy dựng lên dập đầu xin xỏ rồi. Cậu có chút khó nói nên lời mà nhìn vào khuôn mặt chính trực và ôn hoà của Túc Lễ: "Tớ, tớ muốn đi qua."

"Cậu đồng ý rồi thì tớ cho đi." Túc Lễ bóp lấy lòng bàn tay cậu không buông, nở với cậu một nụ cười dịu dàng: "Nếu không thì nhốt cậu lại luôn."

[Hì hì, thỏ con mới tắm xong thơm quá, mềm quá, muốn ôm về giường ngủ chung ghê. A, Úc Lạc Thừa chắc chắn không chịu rồi, mình sờ bụng thôi cậu ấy còn không đồng ý. Không được, phải bắt cậu ấy đồng ý mới được, không thể vì một sự cố ngoài ý muốn mà chỉ được sờ một lần được, thế thì mình lỗ to à. Đừng hòng bắt mình từ bỏ! Hít... Nếu như cứ sờ một cái là có phản ứng...]

Úc Lạc Thừa trơ mắt nhìn ý cười trong mắt hắn dần lan rộng.