Chương 41

Úc Lạc Thừa rất vất vả mới bình tĩnh lại được, nhưng cậu đã không còn dũng khí để ngẩng đầu lên nữa, bèn túm lấy cặp sách đứng dậy, hoảng hốt nói: "Tớ, tớ đi trước đây!"

Không đợi Túc Lễ nói gì, cậu đã cúi gằm mặt chạy đi.

"Thừa Thừa..." Túc Lễ theo bản năng định đưa tay ra níu cậu lại, nhưng rồi lại xấu hổ rụt tay về. Hắn ngây người một lúc lâu mới đưa tay lên vò mạnh mặt mình, cúi đầu kéo kéo chiếc quần đồng phục rộng thùng thình, không tiếng động mà chửi một câu tục tĩu.

.

Mãi cho đến khi hết tiết tự học buổi tối, Úc Lạc Thừa cũng không dám lại gần Túc Lễ. Lúc tan học, cậu thậm chí còn phá lệ là người đầu tiên rời khỏi lớp.

Khi Tạ Diêu, Lữ Văn Thụy và Túc Lễ cùng nhau về phòng, cậu đã ở trong nhà vệ sinh tắm rửa rồi.

"Còn phải thi thêm một ngày nữa, nướng, nướng, nướng, sớm muộn gì cũng bị nướng khét lẹt cho coi." Tạ Diêu kêu gào thảm thiết rồi nằm vật ra giường, hai mắt vô hồn vươn tay quơ loạn xạ: "So đáp án Toán xong là tớ biết mình không sống nổi nữa rồi."

Lữ Văn Thuỵ đang nặn kem đánh răng ở bên cạnh chuẩn bị đi đánh răng: "Úc Lạc Thừa hôm nay về sớm thật đấy. Ai, Úc Lạc Thừa! Đừng có dùng hết nước nóng đó!"

Úc Lạc Thừa đang gội đầu nên không nghe thấy. Dưới tiếng nước ào ào, cậu dùng sức vốc nước lên mặt, vuốt ngược hết mái tóc ướt ra sau. Bọt nước men theo sống mũi thẳng tắp trượt xuống môi, cậu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mờ ảo của chính mình trong gương, phản chiếu một thần sắc u ám không rõ.

"Đồ đồng tính luyến ái ghê tởm!"

"Biếи ŧɦái!"

"Thằng gay chết tiệt!"

"Tao nên tống mày vào bệnh viện tâm thần! Mày không phải con trai tao! Mày muốn làm nhà họ Úc tao tuyệt tự tuyệt tôn phải không hả Úc Lạc Thừa! Cút! Lẽ ra tao nên bóp chết mày ngay từ đầu!"

Úc Lạc Thừa nhắm chặt mắt, rồi lại mở ra.

Túc Lễ... Chắc chắn cũng sẽ cảm thấy cậu rất ghê tởm. Chỉ bị sờ bụng vài cái thôi mà đã...

Úc Lạc Thừa, mày thật ghê tởm.

Mày là một thằng đồng tính luyến ái ghê tởm.

Cậu nhíu mày nhìn chằm chằm vào bản thân trong gương, vò mái tóc đến rối tung. Cơn đau rát từ da đầu khiến cậu nhớ lại vài ký ức không mấy vui vẻ, để rồi lại nở một nụ cười tự ngược đãi.

Thật ghê tởm.

Không biết đã qua bao lâu, cửa phòng tắm bị người bên ngoài gõ vang.

Chắc là Lữ Văn Thụy, cậu ấy luôn là người tắm rửa đầu tiên trong ký túc xá.

Úc Lạc Thừa mặc áo ngủ vào, tắt vòi sen, cầm khăn lông mở cửa, vẻ u ám trong đáy mắt vẫn chưa tan đi: "Cậu..."

Giọng nói vừa cất lên đã nghẹn lại.