[Bắt nạt thêm chút nữa chắc sẽ khóc mất nhỉ? Khóc cho mình xem nào, hu hu hu đáng yêu chết mất.]
Úc Lạc Thừa vừa giận vừa ngượng đến mức phải cắn môi, quay đầu lại lườm hắn.
Cậu tuyệt đối sẽ không khóc.
Bị cậu lườm một cái, tim Túc Lễ như nảy lên thình thịch, hắn dường như quên cả thở, mặt bỗng dưng nóng bừng lên nhưng tay vẫn luyến tiếc không muốn rời đi, khẽ nói: "Lúc thỏ con thở, bụng sẽ phập phồng đó, cậu đã sờ bao giờ chưa?"
[Muốn ôm thỏ con vào lòng sờ bụng... Rồi úp mặt vào... Đệt, không nhịn được nữa.]
Úc Lạc Thừa hoảng sợ lắc đầu, đột ngột lùi người về sau.
Hơi ấm trong lòng bàn tay và cảm giác gần gũi chợt biến mất, Túc Lễ siết chặt tay lại, dở khóc dở cười nói: "Cậu sợ cái gì? Tớ cũng có ăn thịt cậu đâu."
[Bị doạ sợ rồi à? Nhưng mình chỉ hỏi cậu ấy có sờ thỏ con bao giờ chưa thôi mà, hu hu hu, không cho sờ nữa, đồ keo kiệt.]
"Xin, xin lỗi." Úc Lạc Thừa căng thẳng đến nói lắp, cậu luống cuống nhặt tờ bài thi dưới chân lên, sau đó vội vã kéo cặp sách đặt lên đùi để che chắn, mặt đỏ bừng như sắp ứa máu.
"Có gì mà phải nói..." Ánh mắt Túc Lễ dừng trên chiếc cặp sách rồi bỗng khựng lại, sự kinh ngạc loé lên trong đáy mắt: "Cậu..."
[Vãi chưởng! Cứng???]
Lúc này Úc Lạc Thừa thật sự sắp khóc đến nơi, cậu hoảng loạn và bất lực siết chặt cặp sách, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống cho rồi.
"Xin lỗi, tớ..." Túc Lễ hiếm khi nào lại liên tục vấp váp, hắn định đưa tay chạm vào cánh tay Úc Lạc Thừa nhưng rồi lại ngượng ngùng dừng lại giữa không trung, mặt nóng đến sắp bốc cháy: "Tớ tưởng sờ bụng thì sẽ không... Xin lỗi, là lỗi của tớ."
[Á á á á á á cứu mạng mình đã làm cái gì thế này!!! Mình thề mình thật sự chỉ đơn thuần muốn sờ sờ cái bụng mềm của cậu ấy thôi chứ không nghĩ gì khác cả! Mình thật sự không phải gay muốn chiếm hời đâu mà, cứu mạng mình phải giải thích thế nào cho rõ đây!]
[Chết mất thôi chết mất thôi, á á á sao Úc Lạc Thừa lại nhạy cảm như vậy, sờ bụng thôi cũng cứng được... Mẹ nó mình đang nghĩ cái gì vậy, đây là lúc để nghĩ xem chim của Úc Lạc Thừa trông như thế nào à!!!]
[Mẹ nó đừng có nghĩ đến phim heo nữa, vãi chưởng dừng lại ngay não ơi!!! Sắc tức thị không, không tức thị sắc! Bến Tầm Dương canh khuya đưa khách, quạnh hơi thu lau lách đìu hiu. Người xuống ngựa, khách dừng chèo, chén quỳnh mong cạn, nhớ chiều trúc ti. Say những chẳng vui, buồn ly biệt, lúc chia tay, nước mắt chan hoà... Đệt! Bụng của Úc Lạc Thừa mềm thật.]