Bài thi bị gió thổi bay kêu phần phật, rồi lại bị một bàn tay vuốt phẳng rồi đè lại.
"Đề này tớ không chắc lắm đâu." Túc Lễ nhìn Úc Lạc Thừa dùng bút đỏ gạch sai ngay trên bài thi của mình, không nhịn được bèn nhắc nhở: "Tớ cũng đâu phải lần nào cũng được điểm tối đa."
[Cơ mà cũng xấp xỉ rồi. Không được, mình vẫn nên khiêm tốn một chút trước mặt thỏ con, dù mình ngầu lòi thật, chậc.]
"... Ừm." Úc Lạc Thừa nén cười, khoanh một vòng tròn đỏ lên số thứ tự của câu.
"Câu nào không biết thì hỏi tớ." Túc Lễ nghịch một cọng cỏ trong tay, chán chường đưa mắt nhìn quanh rồi cuối cùng vẫn dừng lại trên người Úc Lạc Thừa.
[Muốn trêu thỏ con.]
Ngòi bút đang sửa lỗi sai của Úc Lạc Thừa khựng lại, cậu lặng lẽ nhích người sang bên cạnh.
[Mình dắt cậu ấy đến đây là để sờ bụng mà, nhưng cậu ấy lại đang học bài, ai, mình không thể quấy rầy thỏ học bài được... Nhưng mà mình muốn trêu thỏ con quá, á, ruột gan cồn cào, đợi cậu ấy sửa xong thì cũng tan học đi ăn cơm mất. Chỗ này ít người lại yên tĩnh, rất thích hợp để lén sờ bụng. Xin đó, mau để thỏ con lật bụng cho mình xem đi! Kệ xác! Ông đây không làm người nữa ha ha ha!]
Úc Lạc Thừa căng thẳng đến độ thẳng tắp cả lưng, đúng lúc này, cọng cỏ dài kia khẽ chọc vào mu bàn tay cậu. Ngay sau đó, giọng nói của Túc Lễ đã kề sát bên tai: "Thừa Thừa, cho tớ sờ bụng được không?"
[Làm ơn làm ơn, chuyện này quan trọng với tớ lắm! Sờ không được là chết người đó!!!]
Úc Lạc Thừa cứng đờ quay đầu lại, bắt gặp ngay đôi mắt chứa đầy ý cười và mong chờ của Túc Lễ, hơi thở tức thì ngưng trệ.
Bàn tay Túc Lễ hơi lành lạnh, thong thả và dịu dàng áp lên bên hông cậu. Lớp áo len mềm mại bị ngăn cách bên ngoài mu bàn tay, Úc Lạc Thừa bất giác run lên.
[Á, sờ được rồi.]
[Mềm quá.]
[Ấm ghê.]
Túc Lễ ngồi sát rạt bên cạnh cậu, hàng mi sau lớp kính khẽ cụp xuống, ánh mắt lơ đãng dừng trên tờ bài thi Toán đã được sửa chữa, trông như đang nghiêm túc xem đề... Nếu tay hắn không luồn vào trong áo đồng phục.
Úc Lạc Thừa căng thẳng nắm chặt cây bút đỏ trong tay, chiếc cổ vốn trắng nõn đã đỏ ửng lên, ngay cả chóp mũi và khoé mắt cũng nhuốm một màu hồng.
Để người khác sờ bụng... Thật là quá kỳ quái.
Cậu lại chẳng phải thỏ thật.
[Dễ thương quá.]
Túc Lễ thầm thỏa mãn thở dài, tinh nghịch véo nhẹ lên bụng Úc Lạc Thừa, mãn nguyện nhìn cậu khẽ run lên.