Chương 7

Còn Thịnh Thải Vi, cô là người được Hy Vọng Chi Tâm chọn làm đối tượng phù hợp nhất để dung hợp. Vì thế Hy Vọng Chi Tâm đã bảo tồn toàn bộ vật phẩm trong ba lô trò chơi của cô, xem đó như một món quà chân thành.

Nhiệm vụ của Thịnh Thải Vi với tư cách người thủ hộ, là xây dựng một cây cầu nối giữa người Lạc Thần Tinh và người Lam Tinh.

Nhiệm vụ này không biết sẽ kéo dài bao lâu bởi lẽ sự dung hợp hoàn toàn giữa Lạc Thần Tinh và Lam Tinh đòi hỏi thời gian.

Ít nhất phải chờ đến khi người Lam Tinh tiến hóa đến cấp độ niệm lực tương đương với người Lạc Thần Tinh, hai hành tinh mới có thể hòa làm một. Nếu không một trong hai hành tinh sẽ hoàn toàn biến mất.

Sau khi người Lam Tinh hoàn thành quá trình tiến hóa, mọi dấu vết của hiện đại sẽ tan biến. Tất cả thông tin trừ những gì liên quan đến Thịnh Thải Vi sẽ được trực tiếp truyền vào tâm trí của người Lam Tinh.

Đó là những gì Hy Vọng Chi Tâm đã truyền đạt cho cô.

Kỹ năng sinh tồn thì dễ dàng đạt được.

Người Lam Tinh vốn có khả năng thực hành tốt nên chỉ cần tự mình làm một lần là có thể nắm bắt. Tuy nhiên, để nâng cấp độ thì cần cả thiên phú lẫn nỗ lực song hành.

Những thông tin này đối với Thịnh Thải Vi thật sự chấn động nhưng không hiểu vì lý do gì, có lẽ vì cô đã nắm chắc phần nào nên không hề hoảng loạn hay bất an.

Khi cô đã hiểu rõ mọi chuyện, thời điểm tiến hóa cũng vừa đến.

Khắp nơi mọi người đồng loạt mở mắt. Thông tin trong đầu họ còn chưa kịp tiêu hóa thì chính mắt họ đã chứng kiến quá trình biến đổi của Lam Tinh.

Những tòa cao ốc tan biến trong chớp mắt, bình nguyên đột ngột trồi lên hóa thành dãy núi trải dài. Sông ngòi mở rộng, nước cuồn cuộn đổ xuống.

Trên bầu trời, những khối cầu ánh sáng trắng lớn nhỏ rơi xuống. Có người theo bản năng né tránh nhưng phát hiện những vòng sáng trong suốt trên cơ thể mình đẩy bật các khối cầu trắng ra ngoài.

Sáu phút trước.

Phó Liệt Tư mắt sắc như chim ưng, dán chặt vào vị trí cách chân bọn địch hai bước. Đám này là bọn săn trộm lẻn qua biên giới, bị phát hiện thì chạy bán sống bán chết đến vùng ranh giới. Chúng cố chống cự dữ dội nên từ sáu tên ban đầu giờ chỉ còn hai.

Đang tập trung hết sức thì anh bỗng nghe một tiếng động lạ vang lên từ hư không.

Hai tên đang chạy trốn giật bắn người vội vớ súng bắn loạn xạ khắp nơi. Phó Liệt Tư chỉ kịp hét:

“Coi chừng, tránh đi.” Rồi ngất lịm.

Khi tỉnh lại, ý nghĩ đầu tiên của anh là bọn địch đã bị tóm chưa. Ý nghĩ thứ hai là mình vẫn còn sống. Mở mắt ra, anh sững sờ.

Người vốn luôn bình tĩnh dù trời sập giờ cũng ngơ ngác trước cảnh tượng trước mặt. Rõ ràng là rừng rậm thế mà ngay trước mắt anh, nó hóa thành đồng bằng. Họ đang đứng ở rìa giữa đồng bằng và rừng.

Chớp mắt, anh thấy hai tên nhập lậu định bò dậy chuồn tiếp. Theo thói quen, Phó Liệt Tư đưa tay sờ súng nhưng súng biến mất tiêu.

Anh lập tức cảnh giác, nhắc đồng đội cẩn thận vì vũ khí của cả nhóm đều không còn.

Phó Liệt Tư ra hiệu cho đồng đội chặn hai tên đó không để chúng thoát. Không đánh được thì chẳng sao vì bọn chúng cũng chẳng phản kháng nổi.