Diệp Từ vào bếp lấy bát đũa, hỏi em gái Diệp Anh: "Nhà ông Lý có khách à? Ai vậy?"
Diệp Anh dường như sống tách biệt với thế giới, lại hỏi ngược lại: "Không biết, có ai sao?"
Hai chị em đi đến chiếc bàn gỗ trong phòng khách, Diệp Từ kéo ghế dài ra ngồi xuống: "Ở nhà em không nghe thấy động tĩnh gì sao?"
"Không."
Diệp Từ nghẹn lời.
Đèn trần ở phòng khách có công suất rất cao, ánh sáng rực rỡ. Dây điện kéo dài ngoằng, nhưng bên ngoài giếng trời bốn phía màu sắc lại càng lúc càng u tối, trời đã tối rồi.
Trên bàn có trứng chiên hẹ, nấm hương xào thịt, canh mướp hương. Cả hai chị em đều không giỏi nấu ăn, Diệp Từ quen ăn ở ngoài cho tiện, nhưng Diệp Anh không muốn ra ngoài, kỳ nghỉ hè ở nhà cũng vào bếp vài lần.
"Để chị mua đồ ăn ngoài về ăn đi, nấu nướng phiền phức lắm." Diệp Từ lười đi chợ mua đồ.
"Không phiền, em rảnh cũng chẳng có việc gì làm."
Diệp Từ nghe cô bé nói vậy, không nhịn được khuyên: "Ra ngoài đi dạo, phơi nắng một chút, cứ ở nhà mãi cũng không tốt, phải vận động chứ."
Diệp Anh dùng muỗng múc canh mướp, trộn vào cơm, ,mắt không ngẩng đầu lên nói: "Ra ngoài làm gì, để người ta cười cho à."
Lại là cái giọng điệu này.
Diệp Từ đã quen với thái độ tiêu cực của em gái, không lấy làm lạ: "Chúng ta ở đây bốn năm rồi, người trong trấn đều quen mặt hết rồi, ai mà rảnh rỗi đến nỗi đi cười nhạo em chứ?"
Diệp Anh lạnh lùng: "Chị không phải em, đương nhiên sẽ không hiểu."
Diệp Từ lắc đầu cười: "Đã biết không ai có thể thay thế mình, có những chuyện vẫn phải tự mình nghĩ thông, ai cũng không giúp được."
Diệp Anh không nói gì, lấy sự im lặng để chống đối.
Hai người im lặng một lúc, Diệp Từ chuyển chủ đề: "Ngày mai Ngũ Châu Đồng sẽ đến chơi, em nhớ không, cái tên họ Ngũ lùn tịt ấy."
"Anh ấy ở mấy ngày?"
"Ba năm ngày gì đó. Ngũ Châu Đồng tính cách cởi mở, lại hiền lành, em tiếp xúc nhiều với người như vậy cũng có lợi đấy."
Diệp Anh không muốn nghe, lập tức bĩu môi: "Chị ăn xong rồi đúng không?"
"Hả?"
Diệp Anh đứng dậy bắt đầu dọn bát đũa.
Diệp Từ nói: "Để chị làm cho."
"Để đó." Diệp Anh mặt không biểu cảm, giọng điệu hờ hững: "Lần trước chị rửa bát, rửa xong vẫn còn một lớp dầu, em phải đun nước sôi tráng lại, rửa thêm lần nữa mới sạch."
Diệp Từ cứng đờ người, vẻ mặt ngượng ngùng: "Không phải chứ, chị dùng nước rửa bát mà..."
Diệp Anh nhẹ nhàng liếc cô một cai: "Chị ngoài kiếm tiền với giao du ra còn biết làm gì nữa? Đồ đạc trong nhà không biết gì hết, nồi cơm điện cũng không biết dùng. Hôm trước bảo chị nấu cơm, chị nấu thành cháo luôn, xào rau phải làm nóng chảo trước cũng không biết. Người cũng không ngốc, chỉ là không để tâm, đầu óc toàn dùng vào mấy chuyện vớ vẩn."
Diệp Từ nghĩ bụng con bé này không nói thì thôi, cứ mở miệng là lại mắng người, mà mình lại có chút sợ nó.
"Gì mà vớ vẩn? Đợi sau này chị kiếm được nhiều tiền, thuê vài người giúp việc lo hết việc nhà, mấy thứ lặt vặt đó học làm gì? Chẳng ích gì."
Diệp Anh chợt cười khẩy: "Chưa uống rượu mà chị đã bắt đầu nói lời say rồi à?"
Em gái dọn bát đũa rời khỏi bàn ăn, chị gái cũng bê đĩa theo vào bếp.
Khoảng chín giờ tối, sau khi tắm rửa, Diệp Từ lau tóc đi lên lầu, bật quạt điện, đốt hương muỗi đặt ở góc phòng, lấy nước hoa oải hương xịt lên chiếu.
Lương Ngạn Bình nghe thấy tiếng rè rè điều chỉnh tần số của đài phát thanh từ nhà đối diện, rồi giọng nữ phát thanh viên mềm mại nhỏ nhẹ, tựa như khúc ru ngủ.
Anh ngẩng đầu nhìn sang, thấy nửa cánh cửa sổ mở toang, cô gái đang ngồi trước bàn học, vuốt mái tóc dài còn hơi ẩm ướt. Trên góc bàn đặt một chiếc quạt điện màu xanh nhạt, đang chậm rãi lắc đầu.
Cô nhấc một chân gác lên mép bàn, cảnh tượng đó ẩn chứa vẻ gợi cảm, tựa như một ma nữ trong phim Hồng Kông, vừa trong trẻo vừa gợi cảm. Không cần nghi ngờ, " “trong trẻo” và “gợi cảm” hoàn toàn có thể cùng tồn tại.
Lương Ngạn Bình quay mặt đi, đứng dậy định đóng cửa sổ.