Diệp Từ ban ngày túc trực ở công trường, nhìn những căn nhà san sát ở thôn Long Nham bị san phẳng, dần biến thành một đống gạch vụn hoang tàn.
Hộ cứng đầu đấy tên là Quách Phúc Hoa, khoảng chừng bốn mươi năm mươi tuổi, không con cái, cũng không có công việc ổn định. Hồi trẻ từng kết hôn, vợ bị đánh không chịu nổi nên bỏ đi, Hàng xóm xung quanh chẳng ai ưa, nhắc đến đều phải khít mũi.
Chiều hôm đó, một đám người kéo đến công trường đông nghịt: chủ đầu tư, văn phòng giải tỏa, mặc vest chỉnh tề, đội mũ bảo hiểm, rầm rộ xuất hiện.
"Quách Phúc Hoa, Tiểu Dương tổng đến thăm ông này!" Có người gọi.
Diệp Từ và Ngũ Châu Đồng khoanh tay đứng từ xa, không định xen vào.
Bên ngoài căn nhà hai tầng treo biểu ngữ: Tài sản tư nhân của công dân không được xâm phạm.
Quách Phúc Hoa thò đầu ra từ cửa sổ, thấy dưới lầu có nhiều người vây quanh. Hắn lập tức quay vào ôm một chậu gì đó đặt lên bệ cửa sổ: "Muốn làm gì? Trong nhà ông đây toàn xăng, ai dám vào, đốt lửa chết chung!"
Dương Thiếu Quân chỉnh lại mũ bảo hộ, nhìn hắn, cười nói: "Ông Quách, ông chẳng qua chỉ muốn tiền thôi mà, không cần phải làm lớn chuyện thế chứ?"
Người đi cùng vội vàng giơ tay che chắn: " Tiểu Dương tổng, đừng qua đó, cẩn thận hắn mất kiểm soát."
"Không sao." Dương Thiếu Quân tiến lên hai bước: "Ông Quách, hôm nay tôi đến nói chuyện với ông một cách hòa nhã. Ông mở cửa ra, tôi và giám đốc Vương của bên văn phòng giải tỏa vào. Tôi có mang theo phương án bồi thường mới, ông sẽ quan tâm đấy."
Quách Phúc Hoa nói: "Đừng nói nhảm! Năm căn nhà, hai triệu, một đồng cũng không được thiếu, nếu không miễn bàn!"
Giám đốc Vương giận dữ nói: "Quách Phúc Hoa, căn nhà nát của ông được chia ba căn tái định cư còn chưa thỏa mãn sao? Tiền cho thuê đủ để ông dưỡng già nửa đời sau rồi, lòng tham không đáy, cẩn thận ăn không nổi mà chết!"
Lời vừa dứt, Quách Phúc Hoa giơ tay hất chậu vôi xuống.
Dương Thiếu Quân tránh không kịp, bị vạ lây.
Người đi cùng giận dữ: "Họ Quách kia, ông làm loạn à! Làm người khác bị thương ông có chịu trách nhiệm được không?!"
"Cút xuống đây!"
"Tiểu Dương tổng, vôi bột không vào mắt chứ?"
"Không sao." Dương Thiếu Quân lạnh lùng liếc nhìn, cởϊ áσ vest ném cho trợ lý: "Đừng hoảng."
Diệp Từ thấy bên đó ầm ĩ, vẫn đứng ngoài cuộc quan sát. Ngũ Châu Đồng lắc đầu: "Đáng lẽ phải nghe lời Cửu thúc, sớm xử lý cái gã lưu manh này, cần gì phải phí lời giảng đạo lý chứ?"
Diệp Từ nói: " Tiểu Dương tổng làm lớn chuyện như vậy, bên trên và giới truyền thông đều theo dõi sát sao, dùng vũ lực chắc chắn không được."
Dưới lầu tiếng nói ồn ào, Quách Phúc Hoa lấy cầm loa gào lại: "Gϊếŧ người rồi! Chủ đầu tư và văn phòng giải tỏa cấu kết gϊếŧ người rồi! Thị trưởng Tân thị có quản không? Mạng của người dân thường có phải là mạng không!"
Ngũ Châu Đồng ngoáy tai, cười như không cười: "Nếu tôi có mặt dày và gan to như hắn, kiểu gì cũng phải đòi thêm một căn nhà."
Diệp Từ nói: "Bây giờ hối hận rồi à? Lúc trước bảo cậu cứ từ từ nói chuyện với văn phòng giải tỏa, sao vội vàng ký hợp đồng làm gì?"
"Bố mẹ tôi đều là người lịch sự, không làm được cái kiểu hộ cứng đầu như này, cần phải giữ thể diện chứ, vả lại đã đòi thêm được một khoản bồi thường rồi, thế là được rồi."
Diệp Từ nghe vậy, cau mày cười: "Chủ đầu tư lấy khu đất này xây khu dân cư cao cấp, kiếm tiền đầy túi, vậy mà các cậu vẫn còn lo lắng cái thể diện gì đó... Là lo mình quá tham lam, hay là tiết kiệm tiền cho bọn gian thương?"
Ngũ Châu Đồng thở dài: "Mặt mỏng, không có số phát tài rồi, tớ biết tại sao mình nghèo rồi." Sau đó bỗng nhiên sực tỉnh, thấy không đúng, bật cười: "Lão Diệp rốt cuộc là đứng bên nào vậy?"
Diệp Từ khẽ nhướng mày: "Tùy cơ ứng biến, linh hoạt một chút, hiểu không?"
*
Dương Thiếu Quân trở lại xe, vẻ mặt hơi trầm xuống.
Anh cởi chiếc áo len gile lau qua đầu và mặt, trợ lý từ ghế phụ lái quay lại: "Tổng giám đốc Dương, không sao chứ?"
"Ừ."
"Thực ra hôm nay anh không cần thiết phải đích thân đến công trường, quá nguy hiểm."
Dương Thiếu Quân không đáp. Đây là dự án đầu tiên của anh sau khi về nước, ông già miệng không nói nhưng trong lòng lại rất sốt ruột, sợ anh làm mất mặt mình. Dương Thiếu Quân hăng hái, như được tiêm tiêm máu gà vậy, tự phụ và tài giỏi, cảm thấy mọi khâu đều rất thú vị. Thực tế, trước Quách Phúc Hoa, mấy hộ cứng đầu khác đều đã bị anh thuyết phục.
Dương Thiếu Quân giơ tay xem đồng hồ, rồi lấy điện thoại ra, gọi cho người bạn thân.
"Đoán xem hôm nay tớ gặp ai ở công trường?"
Đầu dây bên kia Lương Ngạn Bình nói với giọng lười biếng: "Người nhện à." Đáng để đặc biệt gọi điện để khoe khoang vậy sao.
"Tiểu thư Diệp, bạn gái cũ của cậu."
Lương Ngạn Bình không lên tiếng.
Dương Thiếu Quân hừ một tiếng cười: "Vừa nãy tớ bị hộ cứng đầu kia hắt vôi, cô ấy cứ đứng từ xa xem kịch, thú vị thật. Hôm đó ở nhà hàng Kim Tiêu, mọi người nói chuyện vui vẻ như vậy, tôi còn tưởng..."
"Cậu tưởng cô ấy thật sự để ý cậu, sẵn sàng che gió chắn mưa cho cậu sao?" Lương Ngạn Bình lạnh lùng mỉa mai: "Chỉ là xã giao thôi, cậu không thật lòng đấy chứ?"
Dương Thiếu Quân khựng lại, suy nghĩ lý do anh ta bực bội, cố ý nói: "Tớ hiểu về tiểu thư Diệp quả thật không sâu bằng cậu."
Lương Ngạn Bình im lặng.
Dương Thiếu Quân chuyển chủ đề: "Tối nay đi ăn không?"
"Không được, tớ phải làm thêm giờ."
"Cậu bận rộn cả ngày thế này, Nhụy Hàm không ý kiến gì sao?"
"Cô ấy cũng rất bận."
Dương Thiếu Quân cười: "Vậy tôi tìm cô ấy ăn tối, cậu đồng ý chứ?"
"Cứ tự nhiên, cô ấy đồng ý là được."
Dương Thiếu Quân vui vẻ, lập tức quay về nhà tắm rửa, thay một bộ quần áo sạch sẽ tươm tất, xịt nước hoa, chải tóc gọn gàng, ngắm mình trong gương, khá đắc ý.
Sau đó anh tự mình lái xe đến đài truyền hình, đón bạn gái của Lương Ngạn Bình là Lê Nhụy Hàm tan làm.