Chương 12

Thực ra Diệp Từ trong lòng cũng không chắc chắn lắm, nhưng đến nước này, có phải cầu trời lạy phật cũng phải thử.

Cô lái chiếc xe van cũ, trước tiên đến một cửa hàng lâu đời mua ít bánh ngọt, dặn dò chủ quán gói cẩn thận, để làm quà tặng. Sau đó gọi điện cho anh trai của Hứa Thận, Hứa Khác, báo sẽ lát nữa đến thăm, hỏi anh có tiện không.

Hứa Khác cười nói: "Diệp Tử em khách sáo với anh làm gì, bao lâu rồi không gặp, mấy hôm trước chị dâu em còn nhắc đến em đấy."

Anh đối xử với mọi người luôn ôn hòa, hoàn toàn trái ngược với Hứa Thận. Diệp Từ không sợ Hứa Thận. Nhưng đối với Hứa Khác thì lại có chút kính trọng, dù anh ta có nói thân thiết đến mấy, cô cũng không dám mất cảnh giác mà tỏ vô lễ với người ta.

Ba giờ chiều, trời thu cao vời vợi, gió se lạnh, Diệp Từ bước vào văn phòng tổng giám đốc, mặt mày rạng rỡ: "Anh cả!"

Hứa Khác ngồi trên ghế sofa, ngẩng đầu đẩy gọng kính: "Diệp Tử đến rồi à, vừa hay, anh có trà mới, em cũng đến nếm thử đi."

Diệp Từ đi tới, thấy anh cho sữa đặc và đường viên vào chén trà: "Đây là gì ạ?"

"Chị dâu em dạy đấy, bảo người Anh uống như vậy, anh thì thấy cho linh tinh vào làm hỏng hết mùi thơm của trà, phung phí của trời, chị dâu em còn cãi với anh nữa." Hứa Khác cười lắc đầu: "Em đến phân xử đi."

Diệp Từ biết anh thương vợ hết mực, bèn cười nói: "Phụ nữ chúng em thích ăn ngọt mà, quản gì trà đắt mấy đi chăng nữa, chỉ cần vợ vui là được, làm chồng còn chấp nhặt gì chứ?"

Hứa Khác cười càng sâu: "Chả trách chị dâu cứ nhớ em, hai người nói chuyện cũng giống nhau thế."

Diệp Từ đưa hộp quà lên: "Em mang bánh quế hải đường cho chị dâu, là cửa hàng làm bánh ngọt kiểu Thượng Hải chính gốc nhất cả thành phố Tân, trước đây chị dâu em có than, bảo phụ nữ Thượng Hải lấy chồng về đây, đến một miếng bánh ngọt tử tế cũng không được ăn... Thực ra tiệm lâu đời có mà, chỉ là hơi khó tìm thôi."

Hứa Khác đón lấy, nghiêm túc quan sát: "Cửa hàng này anh biết, ở khu phố cổ, một tiệm rất nhỏ, nhưng kinh doanh cực kỳ phát đạt."

Diệp Từ nói: "Vâng, ông chủ kỳ lạ lắm, kiếm nhiều tiền thế mà không chịu đổi chỗ, cũng không mở chi nhánh, không biết nghĩ gì nhỉ?"

Hứa Khác cười nói: "Cái này chẳng phải giống như bà nội nhà anh sao, cả đời ở trấn Hỉ Tháp không chịu đi, con cháu lần lượt thay nhau đến năn nỉ, cũng không thèm để ý." Anh nói nhắc đến bà nội: "Bố anh đành phải xây cho bà một căn biệt thự ở trong trấn, thi thoảng lại về thăm mẹ."

Diệp Từ hỏi: "Bà nội vẫn khỏe chứ ạ?"

"Khỏe hơn cả bố anh ấy chứ."

Diệp Từ gật đầu, vòng vo trò chuyện một lúc lâu, cuối cùng cũng đi vào trọng tâm, nhắc đến chuyện hôm nay mượn xe tải.

Hứa Khác nói: " Xe ở mỏ đang để không, anh sẽ tìm người hỏi giúp."

Rồi sao nữa?

"À đúng rồi, em gần đây có liên lạc với A Thận không?"

Diệp Từ nghe anh chuyển đề tài, lòng khẽ chùng xuống: "Không có, nghe nói cậu ấy mở một trạm xăng, bận rộn lắm."

Hứa Khác lắc đầu: " Quán bar đang làm ăn tốt, lại chạy đi làm cái trạm xăng, cả ngày ăn chơi trác táng, đến Tết Trung thu cũng không về nhà ăn cơm, không ai quản được nó nữa."

Diệp Từ không tiếp lời.

"A Thận từ nhỏ đã nghịch ngợm, chỉ có hai năm ở bên em mới ngoan ngoãn hơn chút." Hứa Khác nói: "Em quản được nó."

Diệp Từ miễn cưỡng cười: "Người lớn thế rồi, không cần quản đâu ạ."

"Em không biết đâu, mẹ anh khóc mấy lần rồi, cứ lo nó có ngày chết ở bên ngoài." Hứa Khác nói: "Đối với thằng em này anh cũng bó tay rồi, nếu em chịu quay về, nó chắc chắn sẽ thu tâm lại. Tiểu Diệp em nghĩ xem, làm dâu nhà họ Hứa, còn cần phải chạy đôn chạy đáo vì một chiếc xe tải sao?"

Ngực Diệp Từ từ từ phập phồng, mặt vẫn tươi cười: "Hay là thế này, cứ coi như em thuê, đợi công trình kết thúc thì thanh toán, được không ạ?"

Hứa Khắc đẩy kính: "Diệp Tử, em nói thế là khách sáo rồi, với tình nghĩa của em và A Thận, làm sao anh có thể lấy tiền thuê của em chứ."

Đây là thủ đoạn dao mềm cắt lòng người mà.

Diệp Từ cố gắng kiềm chế biểu cảm, rũ mắt im lặng hồi lâu, khẽ lên tiếng: "Anh cả, chẳng lẽ ngoài quan hệ với Hứa Thận, giữa chúng ta không có tình nghĩa gì sao? Em luôn kính trọng anh, coi anh như anh trai, hôm nay đến nhờ vả, vốn dĩ cũng không ôm hy vọng gì . Nếu anh thấy bất tiện, em xin phép không làm phiền nữa.”

Hứa Khác bật cười, giơ tay xoa dịu, như dỗ dành một đứa trẻ. Với anh ta, nhiều người chẳng ở cùng đẳng cấp, quyền kiểm soát nằm trong tay, biết rõ mình có thể thao túng, nên lòng dạ tự nhiên rộng rãi. Anh thích hòa nhã, chưa bao giờ đỏ mặt với ai.

"Tính em vẫn nóng nảy như vậy." Anh đứng dậy đi đến bàn làm việc, nhấc điện thoại bàn gọi một cuộc, ba câu hai lời đã sắp xếp xong chuyện xe tải.

Diệp Từ có chút ngại ngùng: "Cảm ơn anh cả."

Hứa Khác nghiêng đầu: "Vừa nãy còn nói anh sắt đá vô tình."

Diệp Từ cười cười.

Hứa Khác lại nói: "Cuối tháng sau sinh nhật mẹ anh, em đến nhà ăn cơm nhé, liên hệ với A Thận giúp anh, bọn anh gọi nó không chịu về được."

Diệp Từ vừa mới cảm động một chút, chợt tỉnh táo, hóa ra vẫn mắc mưu của anh ta, ân tình đã trao đi rồi, giờ như cưỡi hổ khó xuống, lúc này cô không thể nào lưỡng lự mặc cả nữa.

Con cáo già, tiểu diện hổ*, dã thú khoác lớp da tao nhã, Diệp Từ sợ nhất kiểu người như vậy, thầm nghĩ sau khi chuyện này kết thúc thì tốt nhất là nên tránh xa ra.

(* )Chỉ người bề ngoài hiền lành, vui vẻ, tử tế nhưng bên trong độc ác, mưu mô.