Chương 11

Chiếc Toyota Camry rời khỏi tửu lâu Kim Tiêu, lái vào con phố rực rỡ ánh đèn của khu đèn đỏ.

Xe đi không nhanh không chậm, lướt qua trung tâm thương mại, quảng trường mua sắm, quán KTV, tòa cao ốc Quốc Mậu. Thành phố Tân phát triển nhanh chóngnhư vũ bão, từ khi bước vào thiên niên kỷ mới đã nhanh chóng vươn mình, phong trào xây dựng đô thị diễn ra sôi nổi.

Lương Ngạn Bình không quen đường đến Tứ Phương, có vẻ đã lỡ mất hai ngã rẽ, đành phải từ từ đi thêm vài vòng.

Anh mở cửa sổ, châm điếu thuốc, khi dừng đèn đỏ thì liếc qua gương chiếu hậu, Diệp Từ không biết là đã ngủ hay đang nhắm mắt dưỡng sức.

Rượu vang đỏ pha Sprite, cũng chỉ có cô nghĩ ra kiểu này, ra vẻ hào sảng, không biết uống kiểu này khiến rượu ngấm nhanh hơn.

Bổng chuông điện thoại reo, Diệp Từ mơ mơ màng màng mở mắt, lục trong túi xách ra, bắt máy: "Alo?"

Đầu dây bên kia là Khang Kiến Quốc, tính tình nóng nảy, vừa tan tiệc đã không kìm được gọi tới trút bầu tâm sự: "Tiểu Diệp à, cháu đang ở trên xe kỹ sư Lương à?"

"Vâng."

"Thúc nghe nói nó và Tiểu Dương tổng quan hệ không tệ, là bạn bè rất thân, cháu phải nắm bắt cơ hội đấy, làm kỹ sư thì quan hệ quan trọng thế nào cháu rõ rồi chứ?"

Diệp Từ không vội trả lời, chỉ khẽ thở dài uể oải: "Haiz, Cửu thúc, thúc cũng biết đấy, công ty cháu chỉ là một đội quân ô hợp mà, quan hệ gì đó có cũng chẳng để làm gì."

Khang Kiến Quốc thừa biết chút tâm tư nhỏ nhặt của cô: "Thôi được rồi, ngày mai đến công ty thúc bàn chuyện, cháu cứ khăng khăng muốn tham gia, phần máy móc nhân công thì cháu tự lo, nhưng đừng hòng thúc sắp xếp cho cháu."

Diệp Từ cười nói: "Được thôi, cảm ơn Cửu thúc, thúc yên tâm đi."

Kết thúc cuộc gọi, nụ cười trên mặt cô cũng biến mất, thay vào đó là vẻ mệt mỏi rã rời.

Bỗng nhớ ra trong xe còn có người, cô ngẩng đầu nhìn sang, thấy anh đang hút thuốc, đứng ngoài cuộc lạnh lùng xem kịch, không biết chừng trong lòng anh đang khinh bỉ cô.

"Có thể đóng cửa sổ không?" Diệp Từ trầm giọng nói: "Gió lạnh lắm."

Lương Ngạn Bình không nhanh không chậm: "Đợi tôi hút xong."

Diệp Từ lườm mạnh vào gáy anh, quay mặt nhìn cảnh đường phố bên ngoài, lại hỏi: "Bạn gái anh làm nghề gì?"

Lương Ngạn Bình im lặng vài giây: "Thiết kế mỹ thuật sân khấu, ở đài truyền hình."

“Quen nhau bao lâu rồi?”

"Gần hai năm rồi."

"Quen nhau khi du học à?"

"Ừm." Lương Ngạn Bình khẽ gõ ngón tay lên vô lăng, vẻ thoải mái lại ung dung.

Diệp Từ ấn cửa sổ phía sau xuống, cũng châm một điếu thuốc, đôi mắt hơi nheo lại, không biết đang nghĩ gì.

Khói thuốc lượn lờ, qua lớp kính, đôi mày cô dường như phảng phất nét u buồn, Lương Ngạn Bình định Bình vừa định lên tiếng, thì nghe cô lười biếng hỏi: "Tiểu Dương tổng có bạn gái chưa?"

Lương Ngạn Bình im lặng vài giây, vứt điếu thuốc: "Cô không có danh thϊếp của anh ta sao, tự mình hỏi đi."

Diệp Từ như không nghe, giọng điệu uể oải: "Tiểu Dương tổng thích kiểu phụ nữ như thế nào, anh chắc chắn biết mà."

Lương Ngạn Bình nhàn nhạt: "Gia đình anh ta đã đính hôn rồi, những bạn gái trước đây đều là người mẫu, cao từ một mét bảy trở lên."

Diệp Từ liếc nhìn, phát hiện anh đang chà xát khớp ngón giữa, giống như trước đây, một thói quen nhỏ khi anh khó chịu lại làm thế.

Phát hiện ra điều này, Diệp Từ cảm thấy dễ chịu trong lòng, như trút được cơn bực dọc, khóe môi khẽ nhếch, giọng điệu càng thêm si tình ai oán: "Vậy, Tiểu Dương tổng có thích người đã được gia đình đính hôn không? Kiểu liên hôn gia tộc gì đó, thường thì ai chơi của người nấy phải không, chẳng mấy ai thật lòng."

Lương Ngạn Bình không nói gì.

"Hơn nữa Tiểu Dương tổng có dung mạo và khí chất như vậy, dù không có gia thế, chắc chắn cũng được phụ nữ yêu thích. Nói chuyện lúc nào cũng cười tươi, hòa nhã dễ gần, nghe thôi đã thấy vui vẻ rồi." Diệp Từ vươn vai, hất cằm nhả khói thuốc: "Đúng không?"

Lương Ngạn Bình không tiếp lời.

Diệp Từ thì thầm: "Nếu Tiểu Dương tổng có nhắc đến tôi, anh đừng nói xấu tôi nhé."

Lương Ngạn Bình liếc qua gương chiếu hậu, cười nhẹ: "Được."

Cô chính là muốn chọc tức anh.

Cái ghế phụ cao quý gì đó, ai thèm?

Nếu không vì muốn ra oai trước mặt cho Cửu thúc xem, ai muốn lên cái xe tồi tàn của anh chứ?

Diệp Từ trong lòng khó chịu, chán ghét Lương Ngạn Bình, mà cũng vô cớ chán ghét cả chính mình. Bạn trai cũ về nước, sự nghiệp thành đạt, người đẹp ở bên, phong quang vô hạn. Còn cô vẫn đang lao tâm khổ tứ, đi lại giữa chốn phù hoa cười nói nịnh bợ, tâng bốc, xu nịnh, lại còn bị anh nhìn thấy hết!

Thật là xui xẻo. Anh về làm gì? Thà chết ở bên ngoài còn hơn!

Diệp Từ thầm mắng.

Đến đường Tứ Phương, cô cười nói lời cảm ơn, không nói thêm lời thừa thãi nào, xuống xe băng qua đường.

Lương Ngạn Bình cũng không dừng lại, lái xe đi thẳng.

Ngày hôm sau, Diệp Từ đến công ty Khang Kiến Quốc ký thỏa thuận, được chia một số công việc lặt vặt, Ngũ Châu Đồng xuất viện sớm, lập tức tổ chức nhân lực.

"Lão Diệp, tớ tính rồi, trừ tiền quản lý nộp cho Cửu thúc, số tiền trong tài khoản công ty bây giờ chỉ đủ thuê máy móc và trả tiền công nhật cho công nhân, còn đống phế liệu xây dựng sau khi tháo dỡ thì sao? Chúng ta chỉ trông cả vào lợi nhuận từ thép, cửa ra vào, cửa sổ và gạch ngói đó, không có xe và tài xế thì làm sao chở đến nhà máy tái chế?"

Diệp Từ đau đầu như búa bổ, hít sâu một hơi: "Tớ sẽ tìm cách, trước mắt cứ cho đội thi công bắt đầu, cậu đến hiện trường giám sát đi."

Ngũ Châu Đồng xoa bóp thái dương: "Tiền của cậu đều đầu tư vào đó hết rồi, cả tiền của tôi nữa, bây giờ tính sao đây?"

Diệp Từ nói: "Tớ đi mượn."

"Mượn tiền à? Tìm ai?"

"Không phải, mượn xe."

"Hả?" Ngũ Châu Đồng tưởng mình nghe nhầm: "Xe tải lớn, mượn ở đâu ra?"

Diệp Từ đứng dậy cầm túi: "Nhà Hứa Thận trước đây làm mỏ than, chủ yếu là bán qua đường bộ và đường sắt, xe tải chở than chẳng phải có rất nhiều sao."

Ngũ Châu Đồng tặc lưỡi, trợn mắt: "Hứa Thận... cậu nói tập đoàn Tân Thắng? Không phải đã chuyển đổi sang ngành hàng không rồi sao?"

"Mỏ than vẫn đang kinh doanh, tớ tìm anh trai của anh ta, mượn hai chiếc xe tải hạng nặng không dùng đến, có lẽ được."