“Hàn công tử, ta biết đêm đầu tiên ngươi và ta gặp gỡ, những lời ta nói khi đó, ngươi chắc chắn không tin. Cho nên hôm nay, ta muốn nói lại một lần nữa.” Ánh mắt Thời Dịch Chi hiếm thấy mà nóng rực: “Lần đầu tiên ta nhìn thấy ngươi… kỳ thực đã là nhất kiến chung tình.”
Hắn tỏ ra vô cùng khí thế, nhưng những lời ấy vừa thốt ra liền khiến chính hắn đỏ mặt, nhiệt độ trên người còn cao hơn cả Quảng Hàn Tiên sáng nay bị nhiễm phong hàn.
“Ta thật lòng muốn cưới ngươi, cùng ngươi kết làm phu thê, một lòng một dạ, trọn đời trọn kiếp.” Nói rõ tâm ý xong, hắn lại bắt đầu kể đến dự định của mình: “Ta vốn là người Thanh Châu, tuy ở Mi Châu cũng có chút làm ăn, nhưng rốt cuộc thế lực không thuộc về nơi này, cho nên dự định là sau khi trở về Thanh Châu phủ sẽ giúp ngươi chuyển thành lương dân, rồi sau đó… rồi sau đó mới bàn đến những chuyện khác, tuyệt không có ý xem nhẹ ngươi.”
Quảng Hàn Tiên: “……”
Quảng Hàn Tiên không lập tức hồi đáp, chỉ chống cằm, từ trên xuống dưới đánh giá Thời Dịch Chi một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên đỉnh đầu hắn.
Nhìn suốt một tuần trà, y mới chậm rãi dời mắt đi.
Tên đại thiếu gia này… đầu óc có phải là không được minh mẫn cho lắm?
Những lời này chẳng phải hắn đã nói ngay trong đêm “khai trương” đầu tiên rồi sao? Cớ gì giờ lại đem những lời cũ rích kia ra lặp lại, còn bày vẻ trịnh trọng đến vậy.
Nhưng cũng xem như nghe được vài điều có ích, chẳng hạn như chuyện hộ tịch của hắn.
Chỉ là… Thanh Châu là địa bàn của Thời Dịch Chi, nếu kéo dài đến lúc đó, y còn có thể chạy thoát được chăng?
Y đang thất thần thì bên kia, Thời Dịch Chi đã vì biểu đạt tâm ý mà bắt đầu ngồi không yên.
Thời Dịch Chi do dự một hồi, cẩn trọng mở lời hỏi dò: “Hàn công tử, ngươi… ngươi nghĩ sao? Ngươi có bằng lòng… bằng lòng ở bên ta không?”
“A? Ồ.” Quảng Hàn Tiên nhặt lại muỗng, thong thả bắt đầu ăn hồng tiếp: “Ta tất nhiên thấy tốt chứ, ngươi đã bỏ tiền mua ta về, trở thành chủ nhân của ta rồi, thì tất nhiên là ngươi muốn thế nào cũng được thôi.”
Những lời này không phải điều Thời Dịch Chi muốn nghe, Quảng Hàn Tiên biết rõ, nhưng y cố ý nói như vậy.
Cuối cùng sự việc cũng đúng như y dự liệu, Thời Dịch Chi đổi vài lần sắc mặt, đang định sốt ruột mở miệng giải thích.
Ngay khoảnh khắc hắn định nói, Quảng Hàn Tiên lại tiếp lời: “Huống hồ Thời thiếu gia phong thần tuấn lãng, tuổi trẻ tài cao, đổi lại là ta khi xưa, với thân phận như thế nào dám vọng tưởng đến một người như ngươi? Nay có thể cùng ngươi sánh vai, quả thực là phúc phận tu ba kiếp mới có được.”
Một câu nói ra, sắc mặt hoảng loạn của Thời Dịch Chi lại hóa thành thẹn thùng xấu hổ.