Hắn lập tức tự kiểm điểm bản thân, lại đem những chuyện xảy ra mấy ngày qua nhai đi nhai lại một lượt, đột nhiên phát hiện trong đó quả thật có điều bất thường!
Khi ở Nam Phong Quán, Quảng Hàn Tiên chỉ đồng ý đi theo hắn, chứ chưa hề thực sự nhận lời sẽ thành thân với hắn, cùng hắn sánh vai cả đời.
Nói cách khác, hắn đã tự coi đối phương là thê tử tương lai của mình, vừa trở về Thanh Châu liền định giúp y hoàn lương, vào làm dân thường, rồi cưới y về nhà. Chính vì cái tâm thế tự cho là đúng ấy, hắn đã nói ra không ít lời vượt khuôn phép, làm ra không ít chuyện vượt giới hạn, nhưng thực ra đối phương còn chưa từng chấp thuận bất kỳ lời cầu hôn nào của hắn.
Vậy chẳng phải là... chẳng phải là...
Nghĩ thông suốt điều đó, sự thân mật của Quảng Hàn Tiên trong mắt Thời Dịch Chi bỗng chốc mang một ý vị hoàn toàn khác.
Hắn không còn cho rằng đó là do đối phương cũng có ý muốn vun đắp tình cảm với mình, mà cho rằng hết thảy đều là bất đắc dĩ.
Vì khế ước bán thân cùng thư cam kết đều đang ở trong tay hắn, e sợ hắn lấy đó uy hϊếp, nên mới phải miễn cưỡng chiều theo, dè dặt lấy lòng, giả vờ ngoan ngoãn, bề ngoài tươi cười vui vẻ, nhưng trong lòng chỉ là bất lực cam chịu.
Còn hắn thì sao?
Miệng nói muốn cưới người về nhà, vậy mà vẫn chưa từng thẳng thắn nghiêm túc bàn bạc chuyện này, cũng chưa từng cho đối phương một lời hứa hẹn rõ ràng.
Quả thật chẳng giống phong phạm của một quân tử!
Đáng hổ thẹn, đáng phỉ nhổ, đáng bị vứt bỏ!!!
Quảng Hàn Tiên hoàn toàn không hay biết chỉ vì một câu nói của mình mà Thời Dịch Chi lại suy nghĩ lắm điều như vậy.
Y chỉ thấy vẻ mặt người trước mặt liên tục thay đổi, cuối cùng cả gương mặt tuấn tú như phủ một tầng mây đen, trông chẳng khác gì có ai vừa làm chuyện tày trời phản bội hắn vậy.
Chẳng phải chỉ là muốn đùa một chút, đút cho hắn một muỗng hồng thôi sao? Đến nỗi phải như thế sao?
Tức thì, Quảng Hàn Tiên mất hết hứng thú, nhìn đĩa hồng trước mặt cũng thấy chẳng còn chút mùi vị.
“Là ta tự chuốc lấy nhạt nhẽo, mạo phạm Thời thiếu gia rồi.” Y ném muỗng trong tay vào đĩa, động tác không mạnh nhưng cũng phát ra một tiếng “keng” thanh thúy. “Cũng đúng thôi, ta vốn là một kẻ bước ra từ nơi phong trần, sao biết được lễ nghi là gì, ngoài cái vỏ ngoài trống rỗng…”
“Hàn công tử!”
Quảng Hàn Tiên còn chưa nói hết câu, liền bị Thời Dịch Chi cắt lời.
Tâm trạng đang diễn đến một nửa lập tức tan thành mây khói, y ngẩn người, có chút mơ hồ: “Gì, gì vậy?”
“Là lỗi của ta, là ta chưa nói rõ mọi chuyện, mới khiến công tử chịu tủi thân!” Thời Dịch Chi nói một cách dứt khoát, hắn chăm chú nhìn Quảng Hàn Tiên, trong mắt ánh lên tia kiên định: “Những lời này lẽ ra ta nên hỏi từ sớm, nhưng vì nhất thời đắc ý, nên mới kéo dài đến hôm nay, lại còn làm ra nhiều chuyện sai trái.”
Quảng Hàn Tiên: “???”