Chương 27

Thời Dịch Chi xưa nay chưa từng nói lời hứa mà không làm được. Hắn đã nói tốt là tốt, đã nói sẽ làm thì nhất định sẽ làm. Giống như lần đầu tiên nhìn thấy Quảng Hàn Tiên, ngay khoảnh khắc quyết định đưa người này rời khỏi Nam Phong Quán, trong lòng hắn đã âm thầm tưởng tượng đến việc cùng Quảng Hàn Tiên sống trọn một đời.

Chỉ là những lời như vậy không cần phải nói ra, bởi lời lẽ êm tai sao bằng hành động thực tế.

Thấy Quảng Hàn Tiên không từ chối, Thời Dịch Chi liền bắt tay vào làm.

Chỉ có điều, nói thì dễ, làm mới khó.

Hắn từng thấy mỗi lần mẫu thân ăn hồng, phần thịt hồng đều được gọt gọn gàng, tròn trịa, nên vẫn tưởng rằng gọt loại quả này chẳng có gì khó khăn. Nào ngờ đến khi chính tay mình làm, lại khiến quả hồng nguyên vẹn trở nên lồi lõm tơi tả.

Ngay cả bản thân Thời Dịch Chi nhìn cũng thấy không nổi.

“Ta vụng về, gọt chẳng đẹp mắt.” Hắn mím môi cười gượng, vành tai hơi đỏ lên vì xấu hổ. “Để ta gọt lại cho ngươi một quả khác, còn quả này… ta ăn vậy.”

Nào ngờ tay còn chưa kịp dời chiếc đĩa đi, đã bị Quảng Hàn Tiên đoạt lấy.

“Ta muốn quả này.” Y nói, rồi giơ muỗng gõ nhẹ lên đĩa, phát ra tiếng lanh canh thanh thúy. “Đây là lần đầu tiên thiếu gia gọt hồng cho người khác, ta lòng tham không đáy, muốn chiếm lấy cái ‘lần đầu’ này.”

Câu nói ấy nghe có phần mờ ám, mà cũng có thể không, chỉ là Thời Dịch Chi khó tránh khỏi nghĩ nhiều.

Thế nhưng miệng hắn mấp máy vài lần, cũng chẳng nói ra được lời nào.

Chờ mãi không thấy đáp lại, Quảng Hàn Tiên chủ động lên tiếng: “Thiếu gia không bằng lòng trao lần đầu ấy cho ta sao?”

“Không, không phải vậy!” Thời Dịch Chi vừa gật đầu vừa lắc đầu: “Nếu ngươi không chê thì… đương nhiên… mà vốn dĩ cũng là gọt cho ngươi.”

Nghe được câu trả lời như ý, Quảng Hàn Tiên không nói gì thêm, chỉ cầm muỗng lên, bắt đầu xúc lấy phần thịt hồng mọng nước.

Miếng đầu tiên đưa vào miệng, y mỉm cười nói: “Ngon lắm.”

Nhưng từ muỗng thứ hai trở đi thì lại bắt đầu nghịch ngợm.

Y cẩn thận xúc một miếng, lấy tay đỡ bên dưới rồi đưa đến trước miệng Thời Dịch Chi: “Thời thiếu gia, ngươi cũng ăn một miếng đi.”

Thìa chỉ cách môi hắn vài ly, hương ngọt thanh của trái hồng lượn lờ quanh chóp mũi.

“Không ổn, không ổn rồi!” Thời Dịch Chi đột ngột đứng phắt dậy, kéo theo ghế ngã “rầm” xuống đất. Hắn luống cuống giải thích cho sự thất thố của mình:

“Ta với ngươi… hiện giờ… vẫn chưa được, vẫn chưa thể như vậy…”

Quảng Hàn Tiên nghiêng đầu, nở nụ cười nhìn hắn, tay đang đưa ra liền rút lại, đưa miếng hồng ấy vào miệng mình.

Y vừa nhai chậm rãi vừa hỏi: “Ta với thiếu gia… vẫn chưa có gì sao? Vậy bao giờ thì mới được đây?”

Câu hỏi của Quảng Hàn Tiên nghe có vẻ bình thường, nhưng Thời Dịch Chi lại vô cớ cảm thấy trong đó ẩn chứa vài phần chất vấn.