Nghe tiếng cửa đóng lại, Quảng Hàn Tiên đang trùm kín trong chăn liền thò đầu ra, sau đó quay đầu lén lút liếc ra ngoài giường.
Phát hiện trong phòng quả thực không còn ai khác, y liền hừ mạnh một tiếng.
Y đã sớm nói tính tình khó sửa, Thời Dịch Chi cho dù có giả vờ khéo léo đến đâu, hiện tại chẳng phải cũng để lộ sơ hở, bắt đầu quở trách y rồi sao?
Cũng chẳng có gì ghê gớm, y vốn đã đoán trước, nên căn bản chẳng bận tâm.
Chỉ là vừa rồi uống cạn cả bát thuốc trong một hơi, giờ đây trong miệng vẫn còn đọng lại vị đắng, khiến y có đôi phần hối hận.
Giận dỗi thì để ai xem chứ?
Nếu chẳng ai để tâm, thì cũng chỉ có mình chịu khổ mà thôi.
Quảng Hàn Tiên khẽ thở dài, xuống giường rót liền mấy chén trà nóng rồi mới trở lại giường nghỉ ngơi.
---
Thời Dịch Chi không đi dạo quanh, vừa ra khỏi khách điếm liền bảo phu xe đưa mình đến tiệm bánh nổi tiếng nhất trong thành.
Hắn thông tuệ từ nhỏ, chưa từng khiến trưởng bối trong nhà phải lo lắng nhiều, vì vậy khi đút thuốc cho Quảng Hàn Tiên, cũng không cân nhắc quá sâu.
Nay nghĩ lại, thuốc kia đắng đến thế, làm sao là người thường có thể chịu nổi?
Ban đầu là hắn chăm sóc không chu toàn khiến người ta sinh bệnh, sau đó lại bắt người ta tiếp tục chịu khổ, đúng là hồ đồ hết mức!
“Chà, khách quan đến rồi đấy à? Không biết muốn mua gì vậy?”
Vừa xuống xe, tiểu nhị trong tiệm liền hồ hởi chào đón.
“Lấy chút mứt quả ngọt nhưng không ngấy.” Hắn ngừng một chút: “Rồi thêm bánh hoa quế với mật ong, càng nhiều càng tốt, có gì mang ra hết để ta xem qua.”
Nghe vậy, mắt tiểu nhị liền sáng rỡ: “Dạ được, dạ được, mời khách quan ngồi uống trà trước, tiểu nhân lập tức đi chuẩn bị ngay.”
Thời Dịch Chi theo chỉ dẫn ngồi xuống, nhưng ánh mắt vẫn chậm rãi đảo quanh trong tiệm, âm thầm suy đoán xem có món gì Quảng Hàn Tiên có thể sẽ thích.
Ánh mắt hắn vừa quét tới cửa tiệm thì đúng lúc có hai người cùng bước vào.
Cả hai đều mặc đạo bào cổ áo hẹp, tay áo rộng màu nhạt, đầu đội phương cân chỉnh tề, dáng vẻ giống như nho sinh bình thường, nhưng lời nói lại chẳng dính dáng gì tới văn nhã lễ nghĩa.
“Nghe nói vị đầu bảng của Nam Phong Quán bị một phú thương mua đứt rồi, ngươi biết chưa?” Người bên trái khơi chuyện trước.
Người bên phải cười nham nhở đáp: “Có nghe chút ít, đáng tiếc thay, nghe bảo đẹp như tiên giáng trần, mà ta vẫn chưa được rửa mắt một lần.”
“Chỉ là một nam nhân thôi, đẹp được tới đâu chứ?” Người bên trái khinh miệt cười: “Ta chỉ thấy kỳ lạ, bình thường thì ăn chơi tiêu khiển cho đổi vị cũng được đi, vậy mà lại thật sự có kẻ chịu bỏ ra một khoản tiền lớn để mua đứt một nam nhân, chậc chậc, thiên hạ này đảo điên rồi.”