Quảng Hàn Tiên dường như chẳng nghe lọt tai mấy lời ấy, vẫn tự nói một mình: “Nếu ta chết rồi, công tử có vứt ta nơi hoang sơn dã lĩnh không? Không có mồ mả, chẳng phải thi thể sẽ bị côn trùng gặm nhấm, bị dã thú xé xác sao?”
Những lời ấy khiến đầu óc Thời Dịch Chi như ong ong cả lên, tim cũng thắt lại.
“Không được nói bừa, trăm điều kiêng kỵ, trăm điều kiêng kỵ!”
Có lẽ thật sự khó chịu quá, Quảng Hàn Tiên nhắm mắt lại, không nói thêm mấy lời ảm đạm kia nữa.
Chẳng bao lâu thì tới y quán, Thời Dịch Chi cẩn thận dìu Quảng Hàn Tiên xuống xe ngựa.
Tửu điếm ở Mi Châu không ra sao, nhưng tay đại phu này thì tay nghề cũng tạm được, chỉ một lát đã bắt mạch ra bệnh, kê đơn thuốc.
Quả thật đúng như lời hắn nói, không phải trọng bệnh gì.
Nhưng lúc này Thời Dịch Chi đã chẳng còn tâm tư để tiếp tục lên đường nữa, bèn tìm một tửu điếm gần y quán để trọ lại.
Giày vò nửa ngày trời, lúc Quảng Hàn Tiên tỉnh táo lại thì chẳng được bao lâu, phần lớn thời gian đều trong cơn mơ màng, đầu vừa chạm gối đã lại thϊếp đi.
Thời Dịch Chi thì canh bên giường không rời, mắt cứ nhìn chằm chằm vào chiếc khăn đắp trên trán y, tay không ngừng thấm nước mát để thay khăn mới, bận rộn đến mức chưa từng nghỉ ngơi thật sự.
Khoảng thời gian hiếm hoi rảnh rỗi, hắn cũng chỉ biết nhìn gương mặt đỏ bừng vì sốt mà thở dài.
Mới chỉ đưa người ra ngoài có một ngày, đã để y chịu nhiều khổ sở đến vậy, chung quy vẫn là lỗi của hắn, đã sơ suất, đã chậm trễ.
Là hắn làm chưa đủ tốt.
—
Không để Quảng Hàn Tiên ngủ quá lâu, sau khi thuốc sắc xong, Thời Dịch Chi liền gọi y tỉnh dậy.
Quảng Hàn Tiên trong cơn mơ hồ, ngơ ngác dựa vào đầu giường, mất một lúc lâu mới lên tiếng: “Chúng ta đang ở đâu vậy?”
Giọng y còn khàn hơn cả lúc trước.
Thế nhưng lại không khó nghe, lọt vào tai Thời Dịch Chi còn khiến hắn thấy ngưa ngứa.
“Đây là tửu điếm, ngươi đã bệnh rồi thì nghỉ ngơi mấy ngày hãy đi tiếp, không sao đâu.” Thời Dịch Chi ghé lại gần, tháo khăn trên trán Quảng Hàn Tiên xuống, nắm chặt trong lòng bàn tay một lúc rồi mới đặt lên giá: “Ta đã sắc thuốc cho ngươi.”
Vừa nói, hắn vừa đưa bát thuốc còn bốc hơi nóng tới trước mặt.
“Ta không muốn uống.” Quảng Hàn Tiên đã tỉnh táo đôi chút, né khỏi bát thuốc đưa đến gần miệng, mày hơi cau lại. “Thuốc đắng như vậy, chi bằng cứ để ta bệnh chết cho rồi.”