Chương 19

Ngay khi vừa bước lên xe ngựa, Thời Dịch Chi đã cảm thấy Quảng Hàn Tiên có chút không ổn, nhưng nghĩ có lẽ là do tối qua hắn lo lắng chuyện muỗi mòng nên không nghỉ ngơi tốt, thành ra cũng không để tâm quá nhiều.

Hắn đảo mắt nhìn quanh trong xe một vòng, cuối cùng cũng không dám ngồi bên cạnh Quảng Hàn Tiên như hôm trước, chỉ đành ngồi ở góc ôm sách giả vờ đọc, rồi nhân lúc lơ đãng mà liếc trộm đối phương.

Đúng là có chút khác thường.

Má hơi ửng đỏ hơn mấy hôm trước, ánh mắt mơ màng, trong mắt dường như ngập một hồ thu thuỷ.

Chớp mắt, trong đầu Thời Dịch Chi liền hiện lên bốn chữ: “Người gặp người thương.”

Biết rõ suy nghĩ như vậy là có phần mạo muội, nhưng hắn cứ nhìn mãi nhìn mãi rồi lại chìm sâu vào đó.

Mãi đến khi Quảng Hàn Tiên nhíu mày khẽ thở ra một hơi, hắn mới nhận ra có gì đó không ổn.

“Hàn công tử.” Thời Dịch Chi nghiêng người lại gần, định đưa tay chạm vào, nhưng tay mới giơ lên nửa chừng lại vội vàng rút về. “Thân thể có chỗ nào không khoẻ sao? Là đêm qua không ngủ ngon à?”

Quảng Hàn Tiên mất vài nhịp mới đáp lại.

Hắn chậm rãi xoay mắt nhìn Thời Dịch Chi, ban đầu gật đầu, rồi lại khẽ lắc đầu.

Thời Dịch Chi “á” lên một tiếng, vừa nói “thất lễ” vừa đưa tay ra thăm dò.

Ai ngờ lòng bàn tay mới vừa chạm lên trán, sức nóng như thiêu đốt liền truyền sang, chỉ mấy giây sau tay hắn cũng bắt đầu nóng ran.

“Đang sốt rồi.” Thời Dịch Chi kết luận.

“Là lỗi của ta, chắc chắn là do hôm qua ngươi mặc áo ướt trong thời gian dài, lại bị gió lạnh thổi nên mới cảm lạnh.” Hắn lấy chiếc chăn mỏng trong rương ra, bất chấp có thất lễ hay không, liền cuộn chặt Quảng Hàn Tiên lại.

Sau chuyện tối qua, lần này mọi việc diễn ra thuận lợi và tự nhiên hơn nhiều.

Hắn vòng tay nhẹ nhàng quanh vai Quảng Hàn Tiên, rồi hướng ra ngoài xe gọi lớn: “Đi đến y quán gần nhất, nhanh lên!”

Phu xe “vâng” một tiếng, tiếng vó ngựa liền dồn dập hơn.

Lời của Thời Dịch Chi vừa thốt ra, Quảng Hàn Tiên dường như mới ý thức được rằng mình đã bị bệnh.

Hắn thở ra một hơi thật dài, thân thể lảo đảo vài lần, cuối cùng lười biếng dựa hẳn vào người Thời Dịch Chi.

“Thời công tử.” hắn cất tiếng, giọng nói khàn khàn mấy phần: “Ta có phải sắp chết rồi không?”

“Không, không đâu.” Thời Dịch Chi cứng đờ cả người như khúc gỗ, không dám nhìn người trong lòng lấy một cái. “Chỉ là bị cảm lạnh nhẹ thôi, uống mấy thang thuốc vào là sẽ khỏi ngay, đừng lo lắng.”