Sau một phen trắc trở, lại đến giờ dùng bữa tối.
Thời Dịch Chi hỏi Quảng Hàn Tiên muốn ăn gì, nhưng chỉ nhận được một câu: “Gì cũng được, nghe theo thiếu gia.”
Hắn suy nghĩ chốc lát, rồi gọi đủ món với các vị mặn, ngọt, chua, cay.
Chẳng bao lâu sau, tiểu nhị đã bưng thức ăn lên đầy bàn, món nào cũng tinh xảo bắt mắt.
Thời Dịch Chi còn chưa kịp gắp đũa, Quảng Hàn Tiên đã gắp cho hắn mấy món, có vị chua, có vị cay, cũng có vị ngọt, mỗi lần gắp lại lén lút liếc nhìn hắn, như thể sợ hắn không vui.
Trong lòng Thời Dịch Chi vừa vui vừa xót xa.
Chắc hẳn là trước kia đã chịu nhiều tủi thân nên mới hiểu chuyện và biết nhìn sắc mặt người khác đến thế!
Để Quảng Hàn Tiên không phải lo lắng, Thời Dịch Chi bèn ăn hết những món được gắp vào bát mình, kể cả món cay mà trước giờ hắn không chịu nổi, cũng cắn răng nuốt hết vào bụng.
Nhưng không biết có phải vì hắn diễn quá đạt không, mà Quảng Hàn Tiên lại hiểu lầm hắn là người thích ăn cay.
Thế là sau đó, món nào gắp cho hắn cũng ngập đầy dầu ớt đỏ au.
Hắn không tiện từ chối, chỉ đành cố nuốt xuống, đầu óc và cả người đều bị cay đến mơ hồ, không còn rảnh rỗi đâu mà để ý Quảng Hàn Tiên ăn gì.
Bữa ăn vừa kết thúc, Quảng Hàn Tiên đã cáo lui.
Thực ra là hắn không ngồi yên nổi nữa nên mới muốn rời đi, nhưng ngoài miệng vẫn khách khí nói mấy câu như “không dám làm phiền thiếu gia thêm nữa”, “sợ làm lỡ giờ nghỉ ngơi của người”, “hôm nay đã quấy rầy người quá nhiều rồi”.
Sau đó, trong tiếng “không có, không có” và “khách sáo quá rồi” của Thời Dịch Chi, hắn trở về phòng mình.
Trong phòng vẫn còn vương mùi ngải thảo đã đốt, và mùi hùng hoàng rắc ở góc tường — thật sự không dễ ngửi chút nào.
Quảng Hàn Tiên mở toang cửa sổ, trong lòng có chút hối hận vì đã mượn cớ này để tìm Thời Dịch Chi, nhất là cuối cùng cũng chẳng thăm dò được gì.
Nhưng nhớ lại chuyện ép người kia ăn cay lúc ăn tối, hắn lại cảm thấy sảng khoái không ít.
Hắn đi một vòng trong phòng, cuối cùng buồn chán ôm lấy cây Trung Nguyễn.
Kéo tấm vải gấm phủ trên đàn ra, hắn đưa tay gảy vài tiếng tuỳ ý. Dây đàn vẫn là dây mới thay không lâu, âm thanh phát ra giòn tan, rõ ràng và dứt khoát.
“Thời thiếu gia.” Hắn khe khẽ gọi, ngẩn người một lúc rồi lại khẽ cười, lặp lại ba chữ ấy một lần nữa.
Hắn thật muốn xem thử, vị thiếu gia đóng vai nho nhã đoan chính kia có thể nhịn đến bao lâu, và cũng rất mong đợi ngày người kia phá vỡ lớp vỏ ngoài, bộc lộ bản tính thật sự.
Thế nhưng vận may của Quảng Hàn Tiên từ trước đến nay chưa từng tốt.
Giày vò tới lui chưa kịp ép Thời Dịch Chi lộ rõ bản tính, thì chính hắn lại đổ bệnh trước.
Và người phát hiện ra lại là Thời Dịch Chi.