Chương 17

Quảng Hàn Tiên cúi đầu im lặng một lúc lâu, hồi lâu mới phun ra một câu: “Phiền phức quá.”

Động tác của Thời Dịch Chi hơi khựng lại, bất giác cúi đầu nhìn mớ tóc ướt đang đặt trong tay mình. Nước ẩm lúc này đã trở nên lạnh lẽo, nhưng phần da tiếp xúc với nó lại nóng bừng.

“Nếu ngươi không thấy phiền… thì sau này…” Hắn nuốt nước bọt một cái: “Sau này cứ để ta giúp ngươi lau.”

Quảng Hàn Tiên không nói đồng ý cũng không nói không đồng ý, chỉ ậm ừ một tiếng mơ hồ.

Thời Dịch Chi suy nghĩ một hồi, cảm thấy có lẽ đây chính là đồng ý, chỉ là cũng thấy ngại mở lời.

Thế là trong lòng liền tự sinh ra niềm vui.

Họ lại gần gũi thêm một chút rồi.

Sau khi lau tóc gần khô, Thời Dịch Chi liền đi gọi tiểu nhị.

Ban đầu hắn còn thấy khách điếm này không tệ, nhưng vừa thấy tiểu nhị lộ vẻ kinh ngạc, lại trong lời nói ám chỉ phòng tuyệt đối không thể có độc trùng, ấn tượng của hắn lập tức tụt xuống đáy.

Chẳng lẽ Quảng Hàn Tiên lại bịa đặt bậy bạ sao?

Chưa nói đến chuyện y không phải loại người như thế, cho dù có là như thế, cũng chẳng có lý do gì để nói dối hắn chuyện này cả.

Thật quá quắt!

Có điều giờ trời đã tối đen, hắn cũng chẳng muốn để Quảng Hàn Tiên phải vất vả đi lại nữa, đành nhịn qua một đêm vậy.

Sau khi tiểu nhị xử lý xong xuôi, Thời Dịch Chi còn tỉ mỉ kiểm tra lại một lượt, xác nhận không còn dấu vết của muỗi mòng sâu bọ mới quay lại phòng mình gọi Quảng Hàn Tiên.

Nhưng y lúc hắn đi thế nào, lúc hắn quay lại vẫn cứ y như vậy.

Ngồi ngay ngắn bên bàn bát tiên, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không, chén trà trên bàn cũng không hề bị động đến.

Thời Dịch Chi lập tức thấy xót xa.

Nơi hồng trần đó đúng thật là nơi dày vò người ta, một người rõ ràng tốt như thế, lại bị nuôi dạy thành ra cẩn trọng dè dặt đến vậy.

Hắn âm thầm thở dài một tiếng: “Phía bên kia ta đã xử lý xong rồi, nhưng nếu ngươi vẫn thấy không yên tâm, chúng ta có thể đổi sang phòng khác, chỗ ta có lẽ không có muỗi mòng đâu.”

“Không cần.” Quảng Hàn Tiên nghiêng đầu nhìn hắn, tóc và áo đã được hong khô. “Đa tạ thiếu gia vì đã vất vả vì ta.”

“Không… không có gì vất vả cả.” Bàn tay giấu trong tay áo của Thời Dịch Chi khẽ co lại, cảm giác mềm mại của sợi tóc dường như vẫn còn vương trên đầu ngón tay: “Những việc này đều là điều ta nên làm, không cần khách sáo với ta như vậy.”

Quảng Hàn Tiên mỉm cười với hắn, không nói thêm gì nữa.