Chương 16

Ngay lúc hắn vừa làm chuyện hơi có lỗi với lương tâm, cánh cửa đã bị đẩy ra.

Quay đầu lại thì thấy cửa chỉ mở một nửa, người bên ngoài thò nửa người vào trước, rồi mới đưa tay chạm mấy cái lên cửa như tượng trưng.

“Thời thiếu gia, tại hạ vì nôn nóng trong lòng nên nhất thời thất lễ, quên gõ cửa rồi.”

Nhận ra người đến là ai, Thời Dịch Chi vội vàng đi tới: “Không… không sao cả.”

Lễ nghi vốn dành cho người chưa thân quen, tuy rằng hắn và Quảng Hàn Tiên cũng chỉ mới quen biết được một ngày, nhưng đối phương đối đãi với hắn, đã không cần khách khí đến vậy nữa rồi.

“Ngươi gấp gáp như thế, chẳng hay đã xảy ra chuyện gì quan trọng?” Hắn mở hẳn cửa ra, mời người vào trong.

Lúc này hắn mới nhìn rõ Quảng Hàn Tiên đang ăn mặc thế nào.

Có lẽ vừa mới tắm xong, ngoại bào của y khoác hờ hững trên người, cổ áo mở rộng để lộ lớp áσ ɭóŧ bên trong. Đại khái là đến vội, mái tóc dài vừa gội sạch còn chưa kịp lau khô, ướt sũng rũ xuống vai. Nước còn âm ấm men theo từng sợi tóc chảy xuống, làm ướt ngoại bào, thấm ướt lớp áo trong, thấp thoáng để lộ màu da mơ hồ phía dưới.

Đầu óc Thời Dịch Chi “ong” một tiếng, sống mũi bắt đầu nóng ran, ngứa ngáy và chua xót.

Sợ sẽ xảy ra tình cảnh thất lễ không kiểm soát được, hắn lập tức nắm chặt tay áo che nửa khuôn mặt, giọng nghèn nghẹn nói: “Hàn… Hàn công tử, vào thu rồi, vẫn không nên ham lạnh thì hơn, kẻo nhiễm phải phong hàn.”

Quảng Hàn Tiên thuận thế kéo tay Thời Dịch Chi đang giơ lên, có phần cố chấp áp vào người mình: “Thời thiếu gia, trong phòng ta có sâu bọ, liệu có cắn ta không?”

“Ta nghe nói bên ngoài có nhiều độc trùng, nếu bị cắn, chỉ sợ đêm nay đã không qua nổi, về sau cũng chẳng thể tiếp tục hầu hạ thiếu gia nữa.”

Vừa nói y vừa bước vào thêm vài bước, thân thể còn mang theo hơi nước lại càng áp sát Thời Dịch Chi, hơi ấm ẩm ướt lây sang người hắn.

“Thời thiếu gia, phòng ngươi có sâu không?”

Ban đầu Thời Dịch Chi còn có chút tâm tư mơ màng, nhưng khi cảm nhận được đầu ngón tay Quảng Hàn Tiên lạnh buốt, liền chẳng thể nghĩ ngợi gì thêm.

“Ta chưa thấy có sâu.” Hắn kéo Quảng Hàn Tiên ngồi xuống bên bàn bát tiên: “Chắc là trong viện có trồng vài cây cối, nên mới dẫn tới muỗi mòng, nhưng đừng lo, lát nữa ta sẽ bảo tiểu nhị rắc ít hùng hoàng, đốt thêm ít ngải thảo, đêm nay là có thể yên giấc rồi.”

Vừa nói, hắn vừa lấy chiếc khăn bông sạch treo trên giá, chẳng để y kịp phản ứng đã bắt đầu cẩn thận lau khô tóc cho y.

“Chúng ta không gấp gì, không cần tranh thời gian, sau này mỗi lần tắm xong đều phải lau tóc cho khô, nếu không để gió thổi trúng lạnh, sau này sẽ hay bị đau đầu đấy.”