Chương 15

Vậy nên hắn liền tự quyết, bảo tiểu nhị chuẩn bị thêm một thùng nước nóng cho Quảng Hàn Tiên.

Nhưng Quảng Hàn Tiên đâu biết Thời Dịch Chi đã nghĩ nhiều đến vậy.

Y vừa vào phòng, liền tiện tay quăng cây Trung Nguyễn mà Thời Dịch Chi nâng như bảo vật lúc xuống xe lên bàn bát tiên.

Sau đó đá giày ra, uể oải nằm vật lên chiếc giường đã được trải sẵn.

Có lẽ chăn đệm vừa mới được giặt phơi, vẫn mang theo mùi nắng hanh khô, y dùng má và cổ tay cọ nhẹ lên đó mấy lượt, đến khi thấy dính lên người một lớp hương thơm nhàn nhạt của hoa quế mới hài lòng ngừng lại.

Y không ngờ Thời Dịch Chi lại đặt hai gian phòng, cứ tưởng tên kia nhân cơ hội sẽ lộ rõ bản tính ra cơ.

Hóa ra lại biết giấu mặt tốt hơn người khác.

Nào ngờ ý nghĩ này vừa lóe lên, cửa phòng liền bị gõ, giọng tiểu nhị vang lên ngoài cửa: “Công tử, nước nóng đã đưa tới rồi.”

“Ta đâu có gọi nước nóng.” Quảng Hàn Tiên lập tức ngồi dậy, vuốt lại mái tóc bị mình làm rối tung.

“Là vị công tử đi cùng ngài đã gọi giúp.”

Nghe đến đây, sắc mặt Quảng Hàn Tiên lập tức sa sầm.

Mới vừa khen người ta giỏi che giấu hơn kẻ khác, vậy mà đã không nín được nữa?

Không nín thì không nín, y có thừa cách khiến Thời Dịch Chi không dễ sống yên đâu.

Thế là y cong môi cười nhạt: “Vậy thì đưa vào đi.”



Thời Dịch Chi đang ngồi trong thùng tắm, nước ấm vừa độ, nhưng lòng lại không yên, chỉ vì trong phòng vương vất một làn hương thoang thoảng.

Đợi đến khi nước nguội bớt, hương phấn son trên người đã được tẩy sạch, hắn khoác y phục lên người, lần theo mùi hương đẩy cửa sổ ra, bên ngoài, một bụi quế đỏ đang sum suê trổ hoa.

Thật ra cũng chẳng có gì lạ, cây quế là loại cây thường thấy vào mùa thu, ở vùng Giang Nam, đi vài bước là có thể trông thấy một cây, đến khi hoa nở, khắp thành đều ngập tràn hương thơm ngào ngạt.

Thời Dịch Chi trước kia đã quen ngửi mùi ấy, cho nên cũng chỉ xem đó như một dấu hiệu của sự chuyển mùa.

Nhưng lúc này, lại ít nhiều mang theo vài phần ý vị khác.

Hắn đưa mắt nhìn quanh một vòng, lại thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn thử, sau khi xác nhận không có ai, liền len lén như kẻ trộm, cẩn thận từng ly từng tí tiến lại gần nhánh cây gần mình nhất.

Thế nhưng đến khi lại gần, mùi hương ngược lại lại chẳng nồng như lúc trước.

Hắn ngửi tới ngửi lui, vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, vẫn khác với hương thơm trên người Quảng Hàn Tiên.

Nghĩ đến đây, mặt hắn lập tức đỏ bừng, “rầm” một tiếng đóng sập cửa sổ lại.

Lỗ mãng quá, đúng là quá mức lỗ mãng!