Quảng Hàn Tiên trầm ngâm một thoáng, bỗng nhiên nghiêng người lại gần hắn: “Thế nhưng công tử cũng gọi ta là công tử, ta gọi ngươi cũng là công tử, công tử tới công tử lui, nghe chẳng rõ ràng gì cả.”
“Cái đó…” Thời Dịch Chi định nói gì, lại bị ngắt lời.
“Không bằng thế này, về sau ta sẽ học theo bọn họ, gọi ngươi là thiếu gia, được không?” Quảng Hàn Tiên đưa tay đặt lên ngực Thời Dịch Chi, khẽ khàng cọ nhẹ mấy cái. “Thời thiếu gia, Thời thiếu gia, được chăng?”
Thời Dịch Chi đột ngột bật dậy, nhưng lại quên rằng bản thân đang ở trong xe ngựa, không gian chật hẹp không thể đứng thẳng, thế nên đầu liền va mạnh vào nóc xe.
Cú va ấy cộng thêm giọng điệu trêu đùa của Quảng Hàn Tiên khiến đầu óc hắn ong ong, cứ thế trống rỗng một hồi, không biết mình đang ở đâu.
Quảng Hàn Tiên thì lại như được chọc trúng chỗ vui, tựa vào vách xe cười sảng khoái, đầu mày đuôi mắt đều tràn ngập ý cười, nơi khóe mắt và gò má còn ửng lên một tầng đỏ nhạt.
Thời Dịch Chi nhìn đến ngây người.
Hắn đưa tay xoa chỗ bị va đập, cũng bật cười theo.
---
Phủ thành Mi Châu phồn hoa, khắp nơi đều có thể tìm được chốn dừng chân nghỉ ngơi.
Khi mặt trời vừa lặn, Thời Dịch Chi đã chọn một khách điếm nhìn qua có vẻ không tệ, thanh danh cũng tốt để trọ lại.
Phu xe chỉ là người làm thuê tạm thời, cho nên hắn cũng chẳng quản thúc quá mức, đưa chút ngân lượng rồi để y tự lo liệu. Sau đó, lại đặt cho mình và Quảng Hàn Tiên hai gian thượng phòng hạng nhất.
Lúc dặn dò việc này, Thời Dịch Chi còn không kìm được mà liếc nhìn người bên cạnh mấy lần, nghĩ rằng Quảng Hàn Tiên có khi nào lại mở miệng đòi gộp phòng làm một, trong lòng không khỏi dâng lên chút bồn chồn và khó nói thành lời.
Song cuối cùng, đối phương lại chẳng nói gì cả.
Hắn nghĩ có lẽ là vì đã rời khỏi Nam Phong Quán, nên đương nhiên cũng không cần giữ mấy quy củ nơi đó nữa.
Phải rồi, phải rồi.
Hiện giờ hắn và Quảng Hàn Tiên còn chưa danh chính ngôn thuận là phu thê, há lại có thể vượt lễ nghi!
Vừa vào phòng, việc đầu tiên Thời Dịch Chi làm là gọi nước nóng.
Nam Phong Quán đầy rẫy mùi phấn son, mà sáng nay hắn vội vã rời đi, cũng chưa kịp thay y phục. Lúc này trên người là một tầng mùi hỗn tạp mờ ám, nồng nặc không sao chịu nổi, giống hệt đám công tử bột hắn từng khinh thường khi xưa.
Sau khi căn dặn, hắn lại nghĩ đến Quảng Hàn Tiên đang ở phòng bên.
Đối phương từ nhỏ lớn lên trong Nam Phong Quán, đây là lần đầu rời khỏi nơi đó, có lẽ vẫn chưa đủ can đảm để tự mình yêu cầu điều gì.