Chương 13

Cổ họng Thời Dịch Chi nuốt khan mấy lượt, mắt nhìn thẳng vào tấm rèm nhẹ lay trước mặt, không dám liếc sang người bên cạnh, dù chỉ là một ánh nhìn nơi khóe mắt. “Được… được thôi.”

Lời vừa dứt, liền có vật gì chạm lên môi hắn.

Thời Dịch Chi ngẩn ngơ, cũng không phân rõ đó là táo mật hay thứ gì khác, chỉ là sau một tiếng giục nhẹ, hắn lúng túng hé môi.

Khi táo mật vào miệng, hắn lại cảm nhận được một cảm giác mềm mại lướt qua môi mình.

Lần này trong lòng hắn đã xác định được, là đầu ngón tay của Quảng Hàn Tiên.

Cái này cái này cái này...

Còn chưa kịp hiểu cho rõ, Quảng Hàn Tiên đã mở miệng.

“Công tử rất thích hoa quế?” Y vẫn chưa rút tay về, chỉ là nhẹ nhàng đặt lên vai Thời Dịch Chi, đầu ngón tay khẽ gõ từng chút một. “Mua ta, chẳng lẽ cũng vì vậy?”

Thời Dịch Chi quả thực rất thích, nhưng nguyên nhân lại chẳng phải như Quảng Hàn Tiên nói.

Nên là… nên là ngược lại mới đúng.

Tất nhiên, những lời này tuyệt đối không thể nói ra.

Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể tìm cách nói uyển chuyển hơn: “Ta nghĩ, chắc là ngươi thích. Danh của ngươi, chẳng phải cũng là một tên gọi khác của hoa quế sao?”

“Danh?”

Quảng Hàn Tiên thu tay lại, thân mình ngồi thẳng lên một chút.

“Công tử cho rằng, đó là danh ư?” Y nhón một miếng táo mật trong gói giấy dầu, không ăn, chỉ nâng lên trước mắt ngắm nghía kỹ càng.

Loại thân phận tiện tịch như bọn họ, đâu có cái gọi là danh.

Chủ tử vui thì ban cho một cái tên giống danh, không vui, gọi là mèo là chó cũng phải đáp ứng.

Có quyền tự quyết bao giờ?

Ánh mắt y chuyển động, lại đưa quả táo mật trong tay tới môi Thời Dịch Chi, mỉm cười nói: “Tên này nghe lâu rồi, ta lại cảm thấy bản thân mình chẳng còn giống ngươi, mà giống như yêu tinh hoa quế được nuôi dưỡng trong viện.

“Công tử thấy có đúng chăng?”

Thời Dịch Chi vốn chẳng phải kẻ ngu ngốc, từ trong câu chuyện mơ hồ cũng đoán ra được đôi chút, Quảng Hàn Tiên e là không thích cái cách xưng hô đó cho lắm.

Trong lòng hắn lập tức dấy lên chút chấn động, trong cơn bốc đồng suýt nữa buột miệng nói chi bằng để hắn giúp đặt một cái tên.

Nhưng cuối cùng vẫn không nói ra được.

Vẫn là sợ quá đường đột.

Thế nên hắn nuốt lời vào bụng, chuyển sang đề tài khác: “Về sau chúng ta ngày ngày ở bên nhau, đương nhiên nên có một cách xưng hô, chi bằng gọi ngươi là Hàn công tử, được chăng?”

Câu ấy vốn chẳng có gì, xưa nay hắn vẫn hay bàn bạc như thế với người khác, nhưng chẳng hiểu sao vừa thốt ra liền thấy thẹn đỏ mặt.