Thấy những thứ mình chuẩn bị được người khác công nhận, trong lòng Thời Dịch Chi không khỏi vui mừng.
Hắn đưa mắt nhìn quanh một lượt, thầm nghĩ đêm nay chi bằng sai người dỡ bỏ mấy cái ghế kia đi, đổi thành mấy chiếc bàn nhỏ, sau này như vậy mới có thể ngồi thoải mái hơn, món ăn bày biện cũng thuận tiện hơn.
“Ta sai người chuẩn bị ít đồ ăn vặt.” Thời Dịch Chi ghé sát lại mở chiếc rương gỗ, lấy ra một gói giấy dầu, cẩn thận bóc ra rồi đưa tới trước mặt Quảng Hàn Tiên: “Cũng không biết… không biết có hợp khẩu vị của ngươi hay chăng.”
Quảng Hàn Tiên không từ chối, nhận lấy cả giấy dầu lẫn đồ ăn trong đó.
Thời Dịch Chi nghiêng người lén nhìn mấy lượt, thấy người kia ăn uống vui vẻ, lúc này mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, hắn lại lục trong chiếc rương lớn, lấy ra một chiếc hộp nhỏ chỉ to bằng bàn tay.
Chiếc hộp này cũng là loại mạ vàng chạm khắc hoa văn, nhưng dẫu vậy vẫn có đôi chút khác biệt.
Nó được chế tác tinh xảo hơn, các góc cạnh đều được mài nhẵn, lại mơ hồ tỏa ra hương trầm nhè nhẹ.
Thời Dịch Chi nhẹ nhàng vuốt ve một lượt, sau đó lấy từ trong lòng ra khế ước và giấy bán thân lấy được từ chỗ Quy công, trải phẳng tỉ mỉ xem lại vài lần, rồi mới cẩn thận đặt hết vào trong hộp.
Đợi khi về đến phủ Thanh Châu, có thể mượn chúng để đổi cho Quảng Hàn Tiên một thân lương tịch.
“Hai tờ giấy bỏ đi như thế, ngươi lại coi trọng đến vậy.” Quảng Hàn Tiên, từ nãy đến giờ vẫn ít khi lên tiếng, rốt cuộc cũng mở miệng.
Lời này nói ra có phần mập mờ, khiến người ta khó đoán được tâm tình là thế nào.
Thời Dịch Chi thoáng khựng lại, nghĩ bản thân hôm nay hình như không làm chuyện gì ngốc nghếch, vậy lời kia chắc cũng chẳng mang hàm ý gì khác.
Hắn nghiêm túc gật đầu, tự cho là mình trả lời khôn khéo: “Những thứ này đều là vật quan trọng, hơn nữa… hơn nữa đều là của người, đương nhiên phải giữ gìn cẩn thận rồi.”
Lời vừa dứt, còn chưa kịp đợi Quảng Hàn Tiên có phản ứng gì, chính hắn đã đỏ nửa khuôn mặt, vành tai cũng nóng bừng lên.
Câu này… đúng là có chút thân mật quá mức rồi.
“Ồ.” Quảng Hàn Tiên hờ hững đáp một tiếng, rồi lại không nói gì nữa, chỉ tiếp tục ăn đồ trong tay.
Thời Dịch Chi cũng không phát hiện ra điều gì khác thường.
Hắn đóng nắp hộp lại, cất kỹ vào đáy rương, sau đó khóa rương lại, đem chìa khóa giấu kỹ trên người.
Làm xong hết thảy, hắn mới rảnh tay, liền nói với phu xe bên ngoài rèm: “Lên đường đi.”
Phu xe vẫn chờ họ thu dọn xong, vừa nghe vậy liền dứt khoát vung roi ngựa.
Tiếng vó ngựa lóc cóc vang lên, bánh xe nghiến lên mặt đường lát đá phát ra tiếng lộc cộc, rèm xe nhẹ nhàng lay động, chuỗi hạt đè rèm va vào nhau leng keng, tiếng ồn ào náo nhiệt bên ngoài phần lớn đã bị rèm che bớt, nhưng vẫn mơ hồ truyền đến tai bọn họ.
Thời Dịch Chi học theo Quảng Hàn Tiên ngồi lên thảm, chỉ là dáng ngồi thẳng tắp, lưng thẳng như tùng.
Đường xa lại buồn tẻ, không có chuyện gì để làm, hắn liền như thường ngày, lấy ra một cuốn sách.