Chương 10

Đây hẳn là đồng ý đi theo hắn rồi, phải không?

Nhìn Quảng Hàn Tiên vẫn đang phân vân không biết có nên mang theo chiếc hộp gỗ hoàng lê chạm hoa sơn đỏ hay không, Thời Dịch Chi đột nhiên như bị ma xui quỷ khiến mà bước tới, thậm chí còn vô lễ đưa tay, dùng đầu ngón tay khẽ ấn lên mặt hộp.

“Ta mới mua một chiếc xe ngựa, đang đỗ trước cổng Nam Phong Quán.” Hắn nói.

Rồi lại nói: “Ngươi muốn mang theo thứ gì, đều có thể.”

Quảng Hàn Tiên đặt chiếc hộp gỗ trong tay xuống: “Nhưng ta cảm thấy nó đã cũ rồi, chẳng còn ánh sáng rực rỡ như thuở ban đầu nữa.”

“Không sao cả.” Thời Dịch Chi chủ động xách lấy hành lý của Quảng Hàn Tiên. “Đường về còn dài, nếu ngươi gặp thứ gì vừa ý, đều có thể mua.”

Nghe hắn nói vậy, Quảng Hàn Tiên liền hỏi: “Ngươi định đưa ta đi đâu?”

“Về quê nhà của ta, phủ Thanh Châu.” Thời Dịch Chi đáp.

---

Mi Châu và Thanh Châu đều thuộc về vùng Giang Nam, nhưng từ Mi Châu đến Thanh Châu cách nhau hơn trăm dặm, giữa hai nơi cách trở bởi một con sông Mi Châu và một nhánh nhỏ của sông Thiên Khúc tên là Tiểu Thiên Hà, còn có mấy dãy núi cao cùng vài thành trấn lớn nhỏ.

Tuy vậy, những nơi phồn hoa thì đường đi lúc nào cũng tiện lợi hơn, cả quan đạo lẫn thủy lộ đều khá nhiều.

Sông Mi Châu nối liền với Tiểu Thiên Hà, mà hạ lưu của Tiểu Thiên Hà chính là Thanh Châu, theo lý thì đi đường thủy sẽ nhanh hơn đôi chút.

Nhưng Thời Dịch Chi lo lắng Quảng Hàn Tiên từ nhỏ lớn lên trong thanh lâu, chưa từng đi thuyền lâu ngày, e rằng sẽ không quen, hơn nữa bản thân hắn ở Mi Châu vẫn còn một vài việc lặt vặt chưa xử lý xong, nên cuối cùng vẫn quyết định mua xe ngựa.

Hắn vén màn xe mời Quảng Hàn Tiên lên trước, còn bản thân thì đứng dưới chỉnh lại tay áo và vạt áo rồi mới bước theo sau.

Sáng nay lúc mua xe, hắn còn dặn riêng chưởng quỹ xông sẵn một chút hương, tốt nhất là loại hương an thần định tâm, cho nên giờ trong xe ngập tràn mùi hương trầm dịu ngọt, sâu lắng.

Mùi này vốn khiến Thời Dịch Chi thấy dễ chịu, nhưng lúc này lại vô cớ khiến hắn có phần bực bội, vì nó đã lấn át đi hương hoa dịu nhẹ trên người Quảng Hàn Tiên.

Thế nhưng hắn cũng chẳng tiện làm gì, dù chỉ là nói ra, cũng thấy quá đường đột.

Chiếc xe ngựa mua vội tất nhiên chẳng thể sánh với những cỗ xe do Thời gia bỏ tiền chế tạo, nhưng cũng xem như rộng rãi thoải mái.

Thời Dịch Chi sai người treo thêm vài tầng màn lụa mềm mại bên trong, trải một lớp thảm dày êm ái để ngồi, còn ở góc xe đặt một chiếc rương lớn chạm khắc hoa văn mạ vàng, có thể đựng đủ thứ lặt vặt bên trong.

Một góc khác đặt nghiêng một chiếc Trung Nguyễn được bọc bằng vải gấm, chính là cây đàn khiến Thời Dịch Chi động tâm ngay từ cái nhìn đầu tiên đêm qua.

Có vẻ Quảng Hàn Tiên rất hài lòng với cách bố trí này, vừa lên xe liền ngồi bệt xuống, lười biếng tựa nghiêng người vào vách xe.