Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Huynh Trưởng Tại Thượng

Chương 16: Nếu ta nói cho ngươi...

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Đại ca, Uyển tỷ tỷ là một cô nương rất tốt, rất tốt…” Giang Tuyết Ninh nói, giọng nhỏ dần, đôi mắt long lanh ánh nước. “Muội… muội chỉ hy vọng hai người có thể ở bên nhau. Nhưng nếu huynh không thích nàng thì…”

Lời còn chưa dứt, vành mắt nàng đã ầng ậng nước, bất giác kêu lên khe khẽ:

“Đại ca, cổ tay muội đau…”

Chỉ một tiếng gọi “Đại ca” ấy khiến Giang Vân Trì như bừng tỉnh khỏi cơn mộng.

Đáy mắt hắn thoáng hiện lên một tầng tơ máu, lúc này mới nhận ra bản thân đang vô thức siết chặt cổ tay gầy nhỏ của muội muội. Hắn lập tức buông ra nhưng trên làn da trắng muốt của Giang Tuyết Ninh đã hằn lên dấu tay đỏ rực.

Giang Vân Trì thoáng sững sờ, rồi trong lòng dâng trào hối hận. Hắn làm sao có thể làm tổn thương nàng?

“Đại ca, không sao đâu, thật sự không đau chút nào.” Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy tự trách của huynh trưởng, Giang Tuyết Ninh rút tay về, giọng nói mềm nhẹ, không đành lòng trách cứ.

“Quân y đâu? Mau gọi quân y đến ngay!” Giang Vân Trì cất giọng quát vọng ra ngoài trướng.

“Muội không sao mà.” Giang Tuyết Ninh cúi đầu nhìn cổ tay, trong lòng bất giác có chút bất an.

Dù là khi nãy lúc bản thân muốn tác hợp đại ca với Uyển tỷ hay là bây giờ, khi huynh ấy nhìn thấy vết thương trên tay nàng, Giang Tuyết Ninh đều cảm thấy huynh trưởng dường như có chút mất kiểm soát…

Thậm chí, có phần xa lạ. Xa lạ đến mức nàng suýt không nhận ra vị huynh trưởng thân thuộc của mình.

“Xin lỗi, Ninh Nhi… là đại ca không tốt.” Đáy mắt Giang Vân Trì dần bớt đi tia đỏ nhưng nhìn cổ tay muội muội, lòng hắn vẫn quặn đau.

Chính hắn cũng không hiểu nổi, tại sao bản thân lại phản ứng như vậy.

“Đại ca, nếu huynh không thích Uyển tỷ tỷ, vậy sau này muội sẽ không nhắc đến chuyện này nữa.” Giang Tuyết Ninh cười nhẹ, dịu dàng trấn an.

Giang Vân Trì im lặng một lúc lâu, rồi chậm rãi lên tiếng:

“Muội hy vọng đại ca có thể ở bên người mình thích đúng không?”

“Tất nhiên rồi! Muội chỉ mong huynh có thể sống thật tốt.” Giang Tuyết Ninh nhìn thẳng vào mắt hắn, chân thành nói. Nàng luôn hy vọng đại ca có thể tìm được một người thực sự yêu thương huynh ấy, để không còn lẻ loi một mình.

Giang Vân Trì khẽ cười khổ, khóe môi nhếch lên một nét cười đầy cay đắng.

“Nếu ta nói với muội…”

“Đại ca, huynh muốn nói gì?” Giang Tuyết Ninh ngước mắt nhìn huynh trưởng, không khỏi thắc mắc khi thấy hắn chần chừ mãi vẫn chưa thốt nên lời.

Giang Vân Trì khẽ hít sâu một hơi, rồi lắc đầu:

“Không có gì. Như ta đã từng nói, chiến sự Bắc Cương chưa yên, ta không có tâm tư nghĩ đến chuyện cưới vợ.”

“Về sau, muội không cần nhắc đến chuyện này nữa, càng không cần tìm cách tác hợp ta với ai.”

Giọng nói của hắn trầm thấp nhưng lại mang theo sự cương quyết hiếm thấy.

Đây là lần đầu tiên hắn dùng giọng điệu nghiêm khắc như vậy để nói chuyện với nàng.

“… Muội hiểu rồi.” Giang Tuyết Ninh ngoan ngoãn gật đầu, nhìn thấy trong đôi mắt huynh trưởng không chỉ có sự lạnh lùng, mà còn xen lẫn cô đơn và nỗi buồn không tên.

Là do nàng đã vô tình khiến huynh ấy không vui sao?

Trong trướng nhất thời yên lặng, cả hai đều không nói thêm gì.

Không lâu sau, quân y được đưa đến.

“Mau lại đây!” Giang Vân Trì gọi quân y đến trước mặt, kéo tay Giang Tuyết Ninh đặt vào tay người kia.

Quân y cúi đầu xem xét, liền nhận ra trên cổ tay nàng có vết hằn đỏ hồng, nổi bật trên làn da trắng nõn.

Thực chất, Giang Vân Trì vừa rồi không hề dùng nhiều lực nhưng bởi Giang Tuyết Ninh quá mảnh mai, làn da lại quá mức mềm mịn nên mới dễ dàng lưu lại dấu vết như vậy.

Tuy nhìn có chút đáng sợ nhưng thực ra không có gì nghiêm trọng.

“Hồi bẩm tướng quân, tiểu thư chỉ bị hằn đỏ nhẹ, vết thương sẽ mau chóng mờ đi, không đáng ngại.” Quân y cung kính đáp.

“Có cần bôi thuốc không? Liệu có ảnh hưởng đến xương cốt không?” Giang Vân Trì vẫn chưa yên tâm, cau mày hỏi tiếp.

Quân y còn chưa kịp lên tiếng, bên cạnh, Giang Tuyết Ninh đã không nhịn được mà bật cười.

“Sẽ không có chuyện đó đâu, tướng quân.” Quân y vẫn cung kính đáp lời. Dù trong lòng cảm thấy Giang Vân Trì có phần quá lo lắng, chuyện bé xé ra to nhưng hắn nào dám cười thành tiếng trước mặt vị tướng quân này.

Giang Vân Trì phất tay ra hiệu cho quân y lui xuống.

Lúc này, Giang Tuyết Ninh vẫn khanh khách cười, ánh mắt lấp lánh trêu chọc như đang chê bai huynh trưởng quá mức cẩn thận.

Giang Vân Trì nhẹ nhàng thở ra, cũng khẽ cười theo, bàn tay tràn đầy yêu thương vươn ra khẽ cạo chóp mũi nàng một cái.

*

Buổi tối.

Dục Anh vui vẻ từ nhà bếp mang một phần điểm tâm còn nóng hổi trở về, vội vàng giục Giang Tuyết Ninh mau đến ăn.

“Tiểu thư, mau nếm thử đi! Đây là điểm tâm mới làm xong, vẫn còn nóng đấy.”

Giang Tuyết Ninh đặt cuốn sách trong tay xuống. Nàng vốn không thấy đói nhưng nhìn thấy ánh mắt tràn đầy mong đợi của Dục Anh, lại không đành lòng làm nàng ấy thất vọng, liền cầm một miếng bánh lên, cắn thử một ngụm.

“Tiểu thư, có ngon không ạ?” Đôi mắt Dục Anh sáng rực, trong lòng chỉ mong tiểu thư có thể ăn nhiều một chút, béo lên một chút thì càng tốt.

“Ngon lắm.” Giang Tuyết Ninh khẽ mỉm cười, rồi lại cầm một miếng khác đưa đến bên miệng Dục Anh.

Dục Anh ngốc nghếch cười, vui vẻ cùng nàng ăn chung. Trong cái lạnh của đêm đông, hai chủ tớ tựa sát bên nhau vừa trò chuyện vừa ăn điểm tâm, cảm giác ấm áp vô cùng.

Bỗng dưng, bên ngoài truyền đến giọng nói của Phương ma ma.

“Đại tiểu thư, đại tiểu thư?”

Hai người liếc nhau, trong lòng thoáng ngạc nhiên. Phương ma ma là người bên cạnh Dương thị, không biết đêm khuya thế này bà ta tìm đến làm gì?

Dục Anh có chút khó hiểu, khẽ hạ giọng nói: “Bà ta đến đây làm gì nhỉ?”

Giang Tuyết Ninh cũng không rõ nhưng dù sao Phương ma ma cũng là người hầu thân cận kế mẫu của nàng. Vì vậy, nàng chỉ dặn dò Dục Anh: “Dù gì cũng là người bên cạnh mẫu thân, mau ra mở cửa cho bà ấy vào.”

Dục Anh mở cửa, quả nhiên thấy Phương ma ma đứng đó.

“Đại tiểu thư.” Phương ma ma mỉm cười tiến vào, cung kính nói: “Phu nhân mời tiểu thư qua một chuyến.”

“Mẫu thân có việc muốn căn dặn ta sao?” Giang Tuyết Ninh nhẹ giọng hỏi.

“Lão nô cũng không rõ lắm. Nhưng đã là phu nhân cho mời, tiểu thư cứ đi cùng lão nô một chuyến thì hơn.” Giọng điệu Phương ma ma tuy vẫn giữ nét ôn hòa nhưng rõ ràng không có ý để nàng từ chối.

Giang Tuyết Ninh hiểu rất rõ, Phương ma ma là người có địa vị trong phủ nhờ được Dương thị tín nhiệm. Hiện tại, Dương thị đang nắm quyền quản lý hậu trạch, không ít người trong phủ đều xu nịnh bà ta.

Nàng đôi khi cũng tự hỏi, phụ thân bận rộn triều chính, xưa nay không để tâm đến chuyện hậu trạch. Nếu không nhờ trước kia có tổ mẫu, bây giờ lại có đại ca che chở thì cuộc sống của nàng dưới tay kế mẫu chắc hẳn sẽ chẳng dễ dàng gì.

“Nếu vậy, phiền Phương ma ma đợi một lát, ta khoác thêm áo rồi đi ngay.” Giang Tuyết Ninh nhẹ giọng nói, sau đó bảo Dục Anh lấy một chiếc áo choàng khoác lên người rồi theo Phương ma ma rời đi.

Khi đến sân của Dương thị, nàng thấy Dương thị và Giang Mộng Thư đều ở đó. Hai mẹ con dường như đang nói chuyện gì đó nhưng khi nhìn thấy Giang Tuyết Ninh bước vào, bọn họ lập tức ngừng lại.

“Mẫu thân, nghe nói người tìm con?” Giang Tuyết Ninh bước đến, cúi người hành lễ.

“Đúng vậy Ninh Nhi, lại đây ngồi cạnh mẫu thân nào.” Dương thị nở nụ cười dịu dàng, vẫy tay gọi nàng đến gần.

Thái độ của bà ta trông vô cùng hòa nhã, ánh mắt nhìn nàng cũng tràn đầy vẻ yêu thương. Nếu là người ngoài nhìn vào, e rằng sẽ thực sự tin rằng Dương thị là một kế mẫu hiền từ, quan tâm con cái.

“Ninh Nhi, hôm nay mẫu thân vừa nhận được thiệp mời từ Tây Xuyên Vương phi. Vương phi mời chúng ta đến phủ của bà ấy để thưởng mai trong hai ngày tới.”

“Mẫu thân gọi con đến đây là để báo trước cho con một tiếng. Đến hôm đó, mẫu thân, con và Mộng Thư sẽ cùng nhau đi.”
« Chương TrướcChương Tiếp »