Ngô Trạch phá vỡ sự im lặng:
“Sao tiểu thư lại chạy từ bên kia sang?”
Ý Châu chỉ về phía sân cách một bức tường:
“Ta ở đó.”
Ngô Trạch thoáng kinh ngạc. Công tử xưa nay không cho ai ở gần mình, đó là điều ai trong Tạ gia cũng biết.
Chưa kịp hỏi thêm, Tạ Tấn Chi đã lạnh nhạt lên tiếng:
“Tìm ta có chuyện gì?”
Trước đó, nàng làm gì cũng theo sát Tạ Tấn Chi. Nay bỗng tách ra rồi gặp lại, nàng theo bản năng chạy tới. Đến lúc bị hỏi, Ý Châu lại không biết nên trả lời thế nào.
Nàng dè dặt liếc nhìn hắn. Tạ Tấn Chi hơn nàng sáu tuổi, gương mặt thanh tú mà sâu lắng, sống mũi cao thẳng, đường nét rõ ràng, bên tai trái có một nốt ruồi nhỏ.
Vị huynh trưởng này như được đúc ra từ khuôn khổ, mọi thứ đều ngay ngắn, nghiêm nghị; đứng trước mặt hắn tốt nhất là nên có chuyện chính đáng để nói.
“Ta...”
Ý Châu nhớ đến miếng ngọc bội nhặt được, lại nghĩ tới lúc tắm gội đã tiện tay đặt nó lên y phục, chưa kịp lấy lại. Chẳng ai đi trả đồ mà lại đi tay không thế này.
Nàng ảo não cúi đầu, khẽ ho hai tiếng, do dự hồi lâu, cuối cùng đành nói thẳng:
“Ta muốn gặp huynh.”
Tạ Tấn Chi: “......”
Trong phủ không thiếu kẻ dốc lòng tìm đủ mọi cách để được bắt chuyện với công tử, Ngô Trạch đã thấy nhiều, nhưng thẳng thắn đến mức này thì quả thực hiếm thấy.
Ý Châu nói xong liền cúi đầu, không dám nhúc nhích. Nhất thời, Ngô Trạch cũng không phân biệt nổi nàng là kẻ gan lớn hay nhát gan.
Hắn đang nhìn chăm chú, chợt cảm thấy một ánh mắt nhẹ bẫng rơi xuống người mình, Ngô Trạch bất giác rùng mình. Tạ Tấn Chi lên tiếng, bác bỏ đề nghị vừa rồi:
“Tấu chương ngày mai đã viết xong từ sớm, không cần sửa.”
Thế nhưng hôm nay vừa xảy ra chuyện ám sát, nếu ngày mai đem việc này ra bàn giữa triều, chẳng phải là đổ thêm dầu vào lửa sao?
Đạo lý thì là như vậy, Ngô Trạch cũng hiểu. Chỉ là công tử vốn là người cực kỳ có nguyên tắc.
Một khi đã mở miệng quyết định, rất hiếm khi chịu nhượng bộ, thậm chí trong việc giữ gìn lề thói đạo đức còn khắt khe đến mức cố chấp.
Ngoại thích cấu kết với quan viên địa phương, chỉ cần hắn phát hiện ra thì nhất định sẽ thẳng tay trừng trị.
Ngô Trạch mặt mày khổ sở, còn chưa kịp nói thêm điều gì, đã nghe Tạ Tấn Chi dặn:
“Lấy khăn lại đây.”
Ngô Trạch sững một chút rồi mới đáp:
“Vâng.”
Thấy Ngô Trạch xoay người rời đi, Tạ Tấn Chi bước vào thư phòng. Ý Châu đứng nguyên tại chỗ, hai tay xoắn lại với nhau, không biết nên đi hay ở.
Nàng chạy tới hoàn toàn theo bản năng, đầu óc chưa kịp nghĩ, dũng khí cũng chỉ có bấy nhiêu. Nay Tạ Tấn Chi không nói gì, nàng lập tức cúi đầu, tim đập thình thịch, tự hỏi có phải mình đã làm sai rồi hay không.
Tạ Tấn Chi vào phòng không nghe thấy động tĩnh phía sau, quay lưng nhìn lại, chỉ thấy Ý Châu đang rầu rĩ đứng đó, bờ vai gầy guộc nhỏ bé, bóng lưng toát lên vẻ buồn bã, nản lòng.
Sự bốc đồng vừa rồi đến nhanh mà tan cũng nhanh. Hắn thu lại ánh mắt, khẽ nói:
“Vào đây.”
“Ta... ta có thể vào sao?”
Sắc mặt nàng liền tươi tỉnh hẳn lên. Nỗi lòng của thiếu nữ vốn ngắn ngủi và đơn thuần như thế, nàng ngoan ngoãn đi vào, ngồi xuống phía đối diện án thư.
Gương mặt đẫm nước khiến nàng trông mong manh như đóa hoa sen mới gội mưa, yếu ớt đến mức tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ là tan biến, cứ thế khép nép xích lại gần phía hắn. Đôi má nàng mềm mịn, xương quai xanh thanh mảnh thấp thoáng dưới làn da mỏng. Bờ môi mọng đỏ như thể chỉ cần khẽ bóp là sẽ ứa nước.