Chương 7: Ca ca

Ánh mắt Tạ Tấn Chi lướt qua người nàng rồi nhẹ nhàng dời đi.

Bờ vai nàng mảnh đến mức chỉ cần một bàn tay là đủ che trọn. Cổ áo phía sau vì không vừa người mà hé mở một khoảng, khiến người ta có cảm giác chỉ cần chạm nhẹ một chút là có thể lột sạch nàng ra khỏi lớp vải kia.

“Có phải là tiểu thư Ý Châu không?”

Ngô Trạch do dự, không biết có nên ngăn cản hay không.

Bóng dáng gầy gò khẽ lay động, trong khoảnh khắc bàn tay hắn dường như đã chạm đến vùng da trắng ngần sau gáy nàng. Lòng bàn tay khẽ động, gần như không ai nhận ra, Tạ Tấn Chi liền đưa tay ngăn lại:

“Đi đứng cho đàng hoàng.”

Chỉ một câu ấy, Ý Châu lập tức dừng lại, dáng vẻ vụng về như đứa trẻ mới học đi, từng bước chậm rãi tiến tới.

Lúc chạy thì chưa thấy gì, đến khi dừng lại mới nhận ra hơi nóng như một lớp sương mỏng phủ lên gương mặt, khiến nàng thở gấp liên hồi.

Ý Châu cố gắng kìm lại, chờ đến trước mặt hắn mới khẽ ho hai tiếng, ngoan ngoãn gọi:

“Ca ca.”

Tạ Tấn Chi không đáp.

Ngũ quan hắn thanh nhã, toát ra khí chất cao quý. Mái tóc trước trán buông rủ hờ hững, đôi mày đen sẫm khiến làn da càng thêm lạnh lẽo.

Dưới lớp áo, những đường nét săn chắc của cơ thể dần lộ ra; bờ vai rộng và khuôn ngực vững chãi toát ra một vẻ uy nghiêm, khiến người đối diện vô thức cảm thấy bị áp chế.

Dẫu tuổi còn trẻ, song nhờ nắm quyền nhiều năm, phong thái hắn đã trở nên đĩnh đạc, toát ra vẻ bề trên - vừa như huynh trưởng, lại phảng phất nét nghiêm nghị của phụ thân. Ý Châu không biết phải diễn tả thế nào cho đúng, chỉ cảm thấy ánh mắt hắn khi nhìn nàng lúc nào cũng trầm nặng, sâu kín đến mức không tài nào đoán định được.

Thấy hắn không nói gì, nàng liền tự giác im lặng, đứng ngay ngắn lại như một cái cây nhỏ. Từng giọt nước trên mái tóc nàng nhỏ xuống, rơi thành chuỗi.

Đối với người thứ muội được mang về này, Tạ Tấn Chi cũng không có suy nghĩ nào khác.

Chuyện phụ tử nhà họ Tạ không thuận hòa vốn chẳng phải điều hiếm bí mật. Phụ thân hắn đã bước sang tuổi trung niên mà vẫn chưa dứt được thói phong lưu, thị thϊếp bên cạnh thay đổi hết người này đến người khác. Đích mẫu hắn vì uất ức mà sinh bệnh, chẳng bao lâu sau thì qua đời. Khi ấy, Tạ Thừa Bình còn làm ra vẻ đau xót, ngày ngày quét tước sân viện của chính thất đã khuất, lại hứa với Tạ Tấn Chi rằng từ nay về sau, Tạ gia chỉ có một mình hắn.

Chưa đầy một năm sau, Tạ Thừa Bình đã rước một người phụ nữ “an phận thủ thường” về làm thϊếp thất.

Vở kịch diễn mãi cũng thành quen. Mỗi khi thấy Đỗ Thư Lan ở hậu viện giả vờ sụt sùi vài tiếng, hắn lại thuận thế than ngắn thở dài, thương cảm cho một nữ nhân bạc mệnh khác cùng hài tử chưa từng một lần gặp mặt.

Người còn sống thì chẳng được trân trọng, đến lúc mất đi lại hóa thành nỗi nhớ cả đời. Không dựng sân khấu diễn tuồng thì quả thật uổng phí tài diễn xuất.

Thế nên khi Tạ Tấn Chi hồi kinh đã tiện tay đón nàng về theo ý Tạ Thừa Bình. Thực chất, miếng ngọc bội ấy nằm trong tay ai, nữ tử này có phải thật hay không, hắn vốn chẳng quan tâm và cũng không định dò xét.

Một kẻ đa tình bạc nghĩa như Tạ Thừa Bình, nếu có chút xót thương dành cho nàng, suy cho cùng cũng chẳng khác gì thứ thương hại từng dành cho chính thất đã khuất năm xưa. Việc nàng bước chân vào Tạ phủ, rốt cuộc cũng chỉ là cái cớ để hắn tiếp tục diễn trò phụ tử tình thâm trước mắt người đời.

Khi nàng cất tiếng gọi “ca ca”, trong lòng Tạ Tấn Chi chỉ dấy lên một cảm giác châm biếm nhàn nhạt.