Dù nhìn theo cách nào, nàng cũng chỉ giống một hài tử sợ sệt, không dám ngẩng mắt nhìn người đối diện.
Tạ Tấn Chi vốn lạnh nhạt với đám con thứ của Tạ Thừa Bình. Hằng ngày gặp mặt, bọn họ chỉ dám đứng từ xa hành lễ, gọi một tiếng “huynh trưởng”. Chỉ khi trong phủ có việc cần thu xếp, hắn mới chịu ra tay.
Nhìn thế nào, hắn cũng không giống hạng người có thể chịu được thứ muội gọi một tiếng thân mật như vậy.
Hoặc phải nói rằng, khi hắn thử thăm dò Đỗ Thư Lan, muốn tạm thời đưa nha đầu này về, chính là đánh đúng điểm yếu, nhìn thấu căn cơ của thị.
Việc đưa nàng về, chỉ là để cảnh tỉnh, nhắc thị phải biết thân biết phận, đừng vọng tưởng những điều không nên.
Hắn “chiếu cố” Ý Châu được bao nhiêu chứ?
Đỗ Thư Lan ngắm gương mặt Ý Châu thật kỹ, giọng điệu khó dò:
“Vậy sao, thế thì tốt. Con đi đường xa mệt mỏi, về nghỉ ngơi cho tốt đi đã. Ngày mai theo ta vào thỉnh an chủ mẫu.”
Chờ Ý Châu khuất bóng, nét mặt Đỗ di nương liền lạnh đi. Thị nghiêng đầu gọi người:
“Đi tra kỹ những chuyện trước đây của nàng, không được để sót bất cứ chuyện gì.”
Nha hoàn đáp lời, còn thoáng bối rối:
“Vị này... thật sự là tiểu thư ạ?”
Đỗ di nương khẽ gõ móng tay xuống mặt bàn, bật cười lạnh:
“Tạ Tấn Chi đã tự mình mang người về, hắn nói thật thì chính là thật, chúng ta nào dám bảo giả?”
“Trở về thì trở về, ta còn sợ một con nha đầu mới lớn sao? Lão phu nhân thân thể càng lúc càng kém, mấy thị thϊếp khác đều tìm cách thoái thác chuyện xung hỉ, nàng trở về lúc này đúng là vừa khéo.”
“Nếu nàng biết điều, chịu để ý Tạ Thừa Bình thích thứ gì, sau này ắt có ích cho ta. Còn nếu không biết điều…”
Thị cười nhạt rồi nói tiếp:
“À đúng rồi, đừng phí tấm lòng tốt của Tạ công tử. Bố trí nàng vào phòng sát vách Tạ Tấn Chi đi.”
Nha hoàn nghe vậy liền rùng mình.
Đại công tử vốn thích yên tĩnh, quanh chỗ ở chưa từng có người qua lại, cũng ít khi gần gũi với các huynh đệ khác. Giờ nàng lại dọn sang sát vách hắn, e rằng chẳng mấy ngày đã bị đuổi đi.
Vừa mới về đến Tạ gia đã bị chuyển phòng, chẳng phải là tự chuốc lấy tiếng cười của thiên hạ sao?
Mọi chuyện được sắp xếp xong thì đã gần hoàng hôn.
Nàng vừa tắm gội xong, trong phòng không đốt đèn, chỉ ngồi thu lu một góc, ngẩn ngơ suy nghĩ.
Di nương ấy thật sự tốt như vậy sao?
Ngày mai còn phải gặp chủ mẫu. Những người khác trong Tạ gia tính tình ra sao? Liệu họ có vui lòng thấy nàng không? Khi gặp mặt nàng phải nói gì mới phải?
Những nỗi lo mơ hồ khiến tay nàng vô thức xoắn lại, mãi đến khi bên ngoài vang lên tiếng người trò chuyện, nàng khẽ rụt mình trong bóng tối hỏi:
“Tiếng ai vậy?”
Nha hoàn nhìn ra bên ngoài rồi nhỏ giọng đáp:
“Tiểu thư, là Tạ công tử đã trở lại.”
Nàng còn định dặn tiểu thư phải cẩn thận vì công tử ghét ồn ào, thì đã thấy người nãy giờ nép trong góc chợt thò đầu ra, vạt áo khẽ nhấc, như chú chim non chạy về phía đó.
“Công tử, hôm nay trong cung xảy ra chuyện như vậy, gia chủ dặn ngày mai khi ngài dâng sớ không cần nhắc...”
“Ca ca.”
Giọng nói mềm mại xen lẫn quê mùa chợt cắt ngang cuộc trò chuyện.
Tạ Tấn Chi nhìn xuống, phía hành lang có người đang lật đật chạy tới.
Khuôn mặt nàng mềm mại, khi chạy còn khẽ run lên. Có lẽ nàng vừa tắm xong, cả người sạch sẽ tinh khiết, đuôi tóc vẫn còn đang nhỏ giọt. Thân hình mảnh mai khẽ nghiêng theo từng bước chân, trên người phảng phất hương thơm ngọt nhẹ như hạnh nhân, hòa cùng chút hơi ẩm, nhìn thôi cũng khiến người ta sững sờ.