Chương 5

Năm xưa, tỷ tỷ của thị hiền lương, đức hạnh, đem hết chân tình theo Tạ Thừa Bình đến phương Nam chịu khổ. Phúc chưa kịp hưởng, lại vì cứu người mà mất mạng, khiến Tạ Thừa Bình bao năm vẫn không nỡ quên y.

Đỗ Thư Lan nương nhờ vinh quang đó, lợi dụng nỗi áy náy và sự đền bù của phu quân đối với tỷ tỷ để vươn lên.

Khi Đỗ Thư Vân nói y bị trễ kinh nguyệt, có lẽ y đã mang thai. Thế nhưng lúc ấy thị không để tâm lắm.

Sau này người không trở về, thị hy vọng tốt nhất là đứa trẻ kia vẫn khỏe mạnh, bình an. Như vậy khi thị hoài niệm về tỷ tỷ, người khác mới thấy thương cảm.

Thị đã diễn vai này trước mặt Tạ Thừa Bình bấy nhiêu năm, sắp sửa chạm đến vị trí chủ mẫu thì Tạ Tấn Chi lại đích thân tìm được người về.

Một người mới mang thai, lại nhảy khỏi xe ngựa giữa đường, thì làm sao có thể bình an vô sự mà sinh con chứ?

Đỗ di nương ngừng lại vài giây mới thay đổi giọng điệu, thân mật gọi nàng tiến lên.

“Hài tử ngoan, mau lại đây. Các ngươi đúng là không có mắt nhìn, sao không đưa người vào sớm?”

“Chắc con mệt mỏi lắm rồi phải không? Mẫu thân con vẫn ổn chứ?”

Ý Châu lắc đầu: “Mẫu thân đã biến mất từ lúc đó, ta chưa từng gặp qua người.”

Tức là đã chết rồi.

Đỗ Thư Lan híp mắt lại, sau một hồi lâu mới thở dài, vỗ vỗ tay nàng, ra vẻ tỉ tê tâm sự:

“Ta hiểu, ta biết hết. Con cứ yên tâm, đã có thể tìm được con, thì việc tìm thấy mẫu thân con chỉ là sớm hay muộn thôi.”

“Sau này con cứ xem ta như mẫu thân con, có được không? Dọc đường đi có điều gì không quen không?”

Ý Châu ngơ ngác gật đầu. Nàng cũng không có kinh nghiệm chung sống với mẫu thân, không biết phải nói gì, chỉ cẩn thận chọn lời dễ nghe nhất: “Đa tạ di nương quan tâm. Trên đường đi ca ca đã chiếu cố ta rất nhiều.”

“Ca ca?”

Trong khoảnh khắc, Đỗ di nương thoáng lộ vẻ vi diệu: “Tạ Tấn Chi?”

Đỗ di nương lại đánh giá người trước mặt một lần nữa.

Quả thật, dáng vẻ nàng trông như một thiếu nữ thôn dã mười lăm, mười sáu tuổi. Gương mặt thanh tú, cằm nhọn, vai cổ gầy gò. Đôi mắt đen láy, các đường nét còn non nớt, chưa hoàn toàn nở rộ.

Nàng rụt rè, bóng dáng co rúm lại như muốn trốn đi.

Hơi nóng oi ả phủ lên gương mặt, khiến nửa khuôn mặt nàng mềm mại như nhung. Ý Châu đứng lặng ở góc phòng, thoạt nhìn qua, chẳng ai hay biết có người đang đứng ở đó.