Ý Châu giật mình thảng thốt. Trước bao ánh mắt đổ dồn về phía mình, nàng chỉ lặng lẽ bám chặt lấy cạnh bàn, không hề phản kháng. Ý Châu vốn chỉ là một thứ nữ nhà quê, hôm qua lại có người thấy nàng đứng chực trước cửa phòng Đỗ thị mà không được vào, rõ ràng là không được coi trọng. Nhìn dáng vẻ ủ rũ, bị Đỗ Thiến lấn lướt mà không dám hé môi hiện giờ, người ta thừa hiểu nên đứng về phía ai.
Dù sao cũng chỉ là một thứ tử được nhận lại mà thôi.
Giữa lúc căng thẳng, Tạ Thanh bất ngờ ra tay giữ lấy chân bàn, rồi lạnh lùng ngước mắt nhìn lên. Đỗ Thiến sau lưng có thể mắng hắn là kẻ không quang minh chính đại, nhưng khi phải đối mặt trực diện với hắn, nàng ta vẫn thấy sờ sợ. Ánh mắt hẹp dài kia lướt qua khiến nàng ta nhớ lại bao nhiêu bài học lúc trước của những kẻ từng đắc tội với hắn. Đỗ Thiến rùng mình, chỉ dám buông một câu "đợi đấy" rồi vội vàng rời đi.
Ý Châu lặng lẽ xếp lại giá bút bị lệch, Tạ Thanh đột ngột lên tiếng: "Sao không đánh trả?"
Ý Châu quay đầu, gương mặt Tạ Thanh lạnh tanh, không rõ cảm xúc.
"Ta không dám."
"Ngươi không dám?" Hắn bật cười như nghe chuyện lạ, ánh mắt lướt qua dáng vẻ nhẫn nhịn ngu ngốc của nàng. Hàng mi dài như lưỡi kiếm mỏng nheo lại: "Đến việc bước chân vào Tạ gia ngươi còn dám, mà lại không dám đối phó với nàng ta?"
"Định nhẫn nhục chịu đựng đến bao giờ đây?"
Ý Châu vờ như không hiểu, lấy hết can đảm đáp lại: "Huynh không có bằng chứng, sao lại nói ta “bước chân vào Tạ gia”? Ta vốn dĩ là người nhà họ Tạ mà."
Tạ Thanh khẽ nhếch môi, buông một câu không liên quan: "Ngươi có biết dạo này có lời đồn ngươi không phải người nhà họ Tạ không? Có biết lời đó là do chính Đỗ thị tung ra không?"
Hơi thở Ý Châu khựng lại, cảm giác như bị ai đó túm lấy sau gáy.
"Đỗ thị và Tần thị cùng vào Tạ gia, Đỗ thị vốn luôn không phục việc Tần thị được ngồi vị trí chủ mẫu. Vốn dĩ Tạ Thừa Bình đã sắp nản lòng buông xuôi, thì ngươi lại trở về. Có lẽ đối với thị, hài tử đã chết của tỷ tỷ mình vẫn dễ điều khiển hơn một hài tử bằng xương bằng thịt. Nếu ngươi là đồ giả, thì thị lại càng dễ lợi dụng hơn.”
Không... Đôi môi Ý Châu mấp máy, như thể đang tự trấn an mình. Miếng ngọc bội chỉ mình nàng nhặt được, lời đồn trong thôn đã có từ lâu, Đỗ thị dù có dã tâm muốn tra cũng chẳng tra ra được gì. Nhưng lẽ nào lại cứ để thị tra mãi như thế? Tạ Tấn Chi không gặp nàng, liệu có phải vì chuyện này không? Nếu thực sự bị bại lộ, Tạ Tấn Chi sẽ vì nàng mà bị liên lụy mất.
Ý Châu thẫn thờ nhìn vào ống bút trống không, lần đầu tiên không đáp lại lời nào. Nha hoàn Thanh Đào không hay biết về cuộc đối thoại này, vừa tan học đã vội vàng đến cạnh Ý Châu giục nàng đi nhanh kẻo lại bị Đỗ tiểu thư chặn đường như hôm qua.
Ý Châu uể oải nói muốn đi dạo quanh một chút. Đi dạo thì tốt, nhưng Thanh Đào vừa thấy Đỗ tiểu thư cũng đi hướng đó, ngộ nhỡ chạm mặt...
"Ta chỉ đi một vòng rồi về ngay thôi." Ý Châu sụt sịt mũi, gương mặt phờ phạc trông càng thêm đáng thương: "Gặp Đỗ tiểu thư cũng không sao, hôm qua di nương dặn chúng ta phải thân cận với nhau, có việc gì cứ nhường nàng ấy là được. Nếu thực sự không nói chuyện được thì thôi, là do ta quá phiền phức."
Nói đến nước này, Thanh Đào đành xuôi lòng, quay sang nhìn Tạ Thanh mong hắn định đoạt. Hắn xưa nay chưa từng nói sẽ đi cùng Tạ Ý Châu, nàng muốn sao thì tùy. Tạ Thanh lạnh lùng dời mắt, bước đi trước.