Chương 34: Huynh muội không nên quá mức nồng nhiệt

Trong vài giây ngắn ngủi, nàng thấy mình như một mảnh vải bị rút sạch màu sắc, muộn màng nhận ra rằng việc Tạ Tấn Chi không gặp người mới là chuyện thường tình. Lời hẹn ước kia vốn chỉ là nàng đơn phương định ra, cũng chỉ có nàng đơn phương khao khát được gặp hắn.

Chính nàng đã coi bàn tay Tạ Tấn Chi chìa ra như ngọn cỏ cứu mạng mà bám chặt lấy không rời. Ngày hắn đưa nàng về, nàng cứ nhất quyết phải ngồi cạnh, dựa dẫm, nắm lấy đồ đạc của hắn, thậm chí còn muốn bôi cả bùn đất lên người hắn để xác thực mối quan hệ "đồng minh", có thế nàng mới dám thản nhiên mà nán lại nơi này.

Nhưng Tạ Tấn Chi thì không. Có lẽ trong mắt hắn, nàng cũng chẳng khác gì những thứ tử khác trong nhà họ Tạ.

Ý Châu lặng im nhìn trằm trằm vào ô cửa sổ ấy, rồi lủi thủi cúi đầu giao lại món đồ cho Tùng Ngôn. Bóng dáng nàng trông lẻ loi tội nghiệp, khiến Tùng Ngôn không đành lòng. Chờ Vương đại nhân rời đi, hắn mới mang hũ trà vào cho chủ tử:

"Đây chắc là đồ trong kho của Hầu gia, toàn trà thượng hạng cả."

Tạ Tấn Chi liếc nhìn hũ trà bằng ánh mắt đầy châm chọc. Hắn mang người về cốt là để xem khi người đã chết bỗng dưng hiện diện, Tạ Thừa Bình còn diễn kịch được đến bao giờ. Quả nhiên, màn kịch thương xót cố nhân của hắn vẫn ngựa quen đường cũ: ban phát chút ân huệ rẻ tiền, kèm theo vài lời hồi tưởng bâng quơ, thế là lại nghiễm nhiên trở thành kẻ tình thâm nghĩa trọng nhất kinh thành.

Bao nhiêu năm qua, hắn cứ "nhớ nhung" người cũ như thế, nhưng cũng chẳng mảy may ngăn trở hắn vui vẻ với đám thê thϊếp di nương nơi hậu viện. Tạ Tấn Chi lạnh lùng dời mắt đi:

"Mang đi đi, ta không uống."

"Vậy còn... Ý Châu tiểu thư..."

Trong đầu hắn bỗng hiện lên dáng vẻ nàng quỳ ngồi trước mặt, cái lưng hơi khom lại khi định nhào vào lòng hắn. Gương mặt Tạ Tấn Chi vẫn không chút biến chuyển. Tạ gia sẽ không bạc đãi nàng, nhưng việc nhận lại nàng cũng chỉ là một phút bốc đồng qua loa, vậy thì mối quan hệ này cứ giữ ở mức qua loa thế này là đủ.

Huynh muội không nên quá mức nồng nhiệt, huống hồ hắn hiểu rõ tính nết mình, làm muội muội của hắn chưa chắc đã là chuyện tốt lành gì.

Hôm sau tại tư thục, Tạ Thanh đứng từ xa dưới hành lang đã thấy sắc mặt Ý Châu nhợt nhạt, quầng thâm hiện rõ nơi khóe mắt. Hôm nay nàng mặc chiếc váy gấm dài màu xanh thẫm, trông chẳng chút sức sống. Sắc xanh ấy như hòa cùng cái tên của nàng, uể oải trải ra trước mắt hắn.

Khác hẳn với phản ứng lúc Đỗ Thiến hay Vệ Giới xuất hiện hôm qua, đây mới là cảm xúc thật sự của nàng. Tạ Thanh khẽ nhướng đôi mày dài, lẳng lặng đi phía sau, ánh mắt đặt lên bóng lưng nàng đầy suy xét.

Khi Đỗ Thiến bước vào, nàng ta diện bộ váy xanh rực rỡ, vẻ mặt đang hớn hở bỗng sa sầm khi nhìn thấy Ý Châu. Lại thấy thư đồng của phủ Định Quốc Công đang cung kính đứng cạnh Ý Châu nói lời gì đó. Vệ Giới vốn là kẻ ham chơi, ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, chẳng mấy khi tới tư thục, nay thư đồng của hắn lại chủ động tìm người, quả là chuyện hiếm thấy.

Định làm trò gì đây? Ý Châu mới về Tạ gia chưa bao lâu mà đã lắm chuyện thế này, xem ra việc tống khứ nàng ta về lại Đỗ gia chỉ là chuyện sớm muộn. Đỗ Thiến lòng đầy bực dọc, vốn không định làm gì nhưng khi đi ngang qua Ý Châu, nàng ta vẫn không kìm được mà va mạnh vào cạnh bàn gây tiếng động lớn. Làm thì đã làm rồi, Đỗ Thiến cũng chẳng buồn giả vờ xin lỗi.