Bầu không khí lại rơi vào tĩnh lặng. Vẻ giả vờ nhã nhặn hay sự châm chọc trên mặt Tạ Thanh cũng chỉ như hoa quỳnh sớm nở tối tàn. Bữa cơm chẳng kéo dài được bao lâu, Vương di nương bắt đầu ho dữ dội. Người của Tạ Thanh định tiến lại gần đỡ lấy, thị liền xua tay từ chối.
"Chỉ là bệnh cũ thôi, không ngại gì đâu, đừng để bệnh khí ám vào người con."
"Con..." Thị muốn dặn dò Tạ Thanh thêm điều gì đó, nhưng lời nói rốt cuộc vẫn nghẹn lại nơi cổ họng.
Năm xưa thị vì mưu cầu vinh hoa phú quý mà đánh đổi, chẳng ngờ cái giá phải trả lại dài đằng đẵng và xót xa đến thế. Nhưng lời đã đến đầu môi, thị lại sợ mình làm liên lụy đến hắn. Tạ Thừa Bình oán hận thị vì sự tình hỗn loạn năm ấy, oán hận đứa con này như cọng rơm cuối cùng làm sụp đổ hạnh phúc gia đình hắn, nhưng hắn đối với đứa trẻ này vẫn giữ được đôi phần công tâm, chưa từng giận cá chém thớt hay khắt khe quá mức.
Ngay cả đích tử của người vợ quá cố ấy, dù tính tình lãnh đạm nhưng từ nhỏ đã vững vàng ổn trọng, đối đãi với huynh đệ trong nhà đều một lòng công bằng. Thậm chí đôi khi gặp thị, hắn vẫn giữ đúng lễ nghĩa của kẻ bề dưới, chưa từng trừng mắt hay có thái độ vô lễ.
"Năm đó là do ta nảy lòng tham muốn trèo cao. Nhưng ta thề chưa từng có ý định tranh giành sủng ái hay đòi hỏi thứ gì quá phận, càng không bao giờ muốn hại đến tính mạng của phu nhân."
"Là ta không tốt, đã dùng thủ đoạn dơ bẩn, ta đều nhận hết. Chỉ là thấy con bị liên lụy, lòng ta đau như cắt."
"Ta nghe nói dạo gần đây trong ngoài phủ nảy sinh nhiều chuyện, trước mặt tổ phụ mẫu con cũng sinh ra không ít thị phi. Hạ nhân nói ngày nào con cũng dậy sớm sang đó tận hiếu, ta biết con không cần ta phải nhọc lòng lo lắng."
"Chung quy là ta sinh ra con, hưởng lấy cái danh phận mà con mang lại để củng cố địa vị, nhưng lại chẳng chăm sóc con được ngày nào, lòng ta thật hổ thẹn."
Vương di nương rời đi rất nhanh, chỉ còn lại mình Tạ Thanh đứng trước bàn thức ăn đầy ắp mà chẳng hề động đũa. Đám người hầu thấy dáng vẻ ấy thì lúng túng chẳng biết tính sao, lại càng không hiểu những lời Vương di nương vừa nói có ngụ ý gì. Cố tình nhắc đến chuyện vừa xảy ra và việc tận hiếu, nghe qua cứ như đang nhắc khéo hắn nên nhân cơ hội này mà thường xuyên lộ mặt trước hai vị lão nhân để lấy lòng vậy.
Dẫu sao hai người họ tuổi tác đã cao, Tạ Tấn Chi cũng sắp đến lúc lập gia đình, thời gian để tranh đoạt vị trí kế thừa tước vị ngày một ngắn lại, chẳng lẽ thị muốn sau này người kế vị sẽ đổi thành một ai khác...
Tên hầu cận không dám nghĩ sâu thêm, thận trọng tiến lên hỏi: "Công tử, những thứ này có cần dọn đi không ạ?"
Hồi lâu sau Tạ Thanh mới khẽ gật đầu. Người hầu thở phào một cái, nói đỡ lời: "Vương di nương cũng là vì quan tâm công tử thôi, người làm trưởng bối lúc nào chẳng lo cho nhi tử của mình."
"Lúc nãy tiểu nhân đi ra ngoài còn thấy Ý Châu tiểu thư bị người của Đỗ di nương gọi đi đấy, xem ra di nương cũng quan tâm tiểu thư lắm."
Là vậy sao?
Trong đầu Tạ Thanh bỗng hiện lên gương mặt của Ý Châu lúc quay đầu nhìn lại. Nàng tựa như một mảnh vỏ trai tàn tạ mang trong mình hạt cát sắc nhọn, lớp vỏ bị mài mòn mỏng manh như một màng thai mới sinh, mọi sự giãy giụa bên trong đều hiện rõ mồn một, chỉ cần khẽ chạm là lập tức vỡ vụn.