Chương 29: Con có hận ta không?

Với thái độ đó của Tạ Thừa Bình, Tạ Thanh đương nhiên không lớn lên dưới gối của thị, tình cảm cũng chẳng mấy thân thiết. Vương di nương dường như không cảm nhận được sự xa cách ấy, thị múc canh cho hắn: "Trời nóng, nên ăn nhiều thứ thanh nhiệt một chút. Lúc đợi con, họ nói hôm nay con cùng đi tư thục với hài tử kia, làm ta lại nhớ tới năm đầu tiên con đến tư thục..."

Tạ Thanh rũ mắt, hắn vốn chẳng có chút kiên nhẫn hay vẻ nhã nhặn như đối với Ý Châu, lạnh lùng ngắt lời: "Thân thể người không tốt, để con tự làm."

Đám hạ nhân rốt cuộc cũng tìm được cơ hội chen vào giữa, khéo léo tách Vương di nương và Tạ Thanh ra.

Vương di nương cúi đầu ho khẽ vài tiếng, lời định nói cũng đành bỏ lửng. Địa vị của thị ở Tạ gia thực sự vô cùng khó xử. Thê tử quá cố của Tạ Thừa Bình vốn là bậc danh môn khuê các, tính tình dịu dàng lương thiện, đối đãi với ai cũng vẹn toàn. Chỉ vì thị mà người ấy trời xui đất khiến lâm bệnh qua đời, nên dẫu người trong phủ ngoài mặt giữ kẽ không dám hé răng, nhưng sau lưng những lời khinh khi, ác ý chưa bao giờ nguôi dứt.

Thị luôn sợ chuyện cũ liên lụy đến tiền đồ của Tạ Thanh nên luôn cố tránh mặt hắn. Tạ Thanh cũng rất biết tự trọng, từ thuở vỡ lòng tập viết đến lúc luyện võ đều chẳng để ai phải nhọc lòng.

Đêm hôm Tạ Thừa Bình cho phép hắn đến tư thục học, Vương di nương cảm thấy tâm bệnh như vơi đi hẳn, người khỏe khoắn lên nhiều. Sáng sớm thị đã dậy, chỉ mong lúc hắn tan học trở về có thể nhìn hắn một chút. Thế nhưng đợi mãi đến lúc chạng vạng vẫn chẳng thấy người đâu, chỉ có bóng dáng một tên thư đồng đang đi khập khiễng, cùng một chuỗi dấu chân ướt sũng lướt qua trước cửa phòng thị.

Lúc đó Vương thị mới bàng hoàng nhận ra, hóa ra những lời đồn thổi cay nghiệt đã bủa vây Tạ Thanh từ lâu. Những lời châm chọc, giễu cợt hay khinh thường trêu đùa của đám bạn học bủa vây lấy hắn, chỉ là hắn chưa bao giờ mở miệng than vãn.

Thị run run hỏi: "Con có hận ta không?"

"Vì sự dơ bẩn của ta mà từ khi sinh ra con đã phải chịu cảnh người đời khinh thường, khiến con vĩnh viễn thấp hơn Tạ Tấn Chi một bậc."

"Mỗi khi người khác nhắc đến con đều phải khựng lại một nhịp, chẳng lấy gì làm vẻ vang. Hôm nay lại có thêm hìa tử kia, e rằng nhiều người lại nhân đó mà khơi lại chuyện cũ."

Tạ Thanh vẫn chẳng buồn ngước mắt lên lấy một lần. Không còn vẻ tản mạn hờ hững thường ngày, đôi lông mày hắn lúc này toát lên vài phần sắc sảo, kiên định khó lòng lờ đi. Mỗi khi chạm đến chuyện này, Tạ Thanh luôn chọn cách im lặng. Nhưng chỉ cần thị còn ở lại Tạ gia ngày nào, chuyện này sẽ mãi là một cái gai đâm sâu, chẳng bao giờ có ngày hóa giải.

"Cuộc phân tranh giữa Đỗ di nương và Tần thị ngày càng gay gắt. Tần thị đã chọn con đi tháp tùng cho hài tử kia, con cũng nên cẩn thận, đừng để mình bị cuốn vào vòng xoáy ấy."

"Đứa nhỏ ấy đột ngột trở về, chuỗi ngày sắp tới e là chẳng dễ dàng gì, không biết có bị người ta bắt nạt hay không."

Bấy giờ Tạ Thanh mới chịu lên tiếng: "Không đâu ạ."

"Con chắc chắn vậy sao? Ta nghe nói đó là một đứa trẻ rất ngoan."

Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ giả tạo đầy mỉa mai: "Nàng ta chỉ nhìn qua là thấy ngoan thôi."

Vương di nương mỉm cười: "Con kém nàng ba tháng tuổi, phải gọi người ta là tỷ tỷ đấy. Hơn nữa mới gặp mặt lần đầu, sao con đã thấu hiểu được bản tính của người ta?"