Đỗ Thiến cười lạnh: "Đứng đây giả làm người câm cho ai xem?"
"Một thứ tử sống sót nhờ những thủ đoạn không mấy quang minh chính đại, đi với ngươi quả là rất xứng đôi, đúng là kẻ tám lạng người nửa cân."
Ý Châu đành phải thu hồi ánh mắt. Một người là biểu tiểu thư của tiểu thϊếp mà có thể ở lỳ lại Tạ gia lâu như vậy, xem ra Đỗ di nương mấy năm nay cũng có chút bản lĩnh. Nghĩ mình dù sao cũng đang hưởng chút hơi ấm từ hai vị di nương nhà họ Đỗ, Ý Châu bèn "đáp lễ" bằng vẻ ngoan ngoãn phục tùng: "Ta vẫn đang nghe ngươi nói đây."
"Ngươi nghe cũng vô dụng. Ta thật sự thấy kỳ quái, trước đây ngươi bặt vô âm tín, sao bỗng nhiên lại nhảy ra?"
"Ngươi không phải là đồ giả mạo đấy chứ?"
Ý Châu chột dạ nhìn chằm chằm mũi giày, không dám hé răng.
"Tốt nhất là ngươi đừng có mơ mộng hão huyền rằng được nhận lại Tạ gia là có thể bay lên cành cao hóa phượng hoàng. Dù là thật hay giả thì Tạ gia cũng chẳng thiếu tử tôn. Càng đừng tưởng Đỗ di nương nhớ thương ngươi là thật lòng. Thị chẳng qua chỉ muốn tìm một cái cớ để rơi lệ trước mặt Sùng Văn hầu, làm ra vẻ đáng thương mà thôi. Sau này đối xử với ngươi thế nào còn chưa biết đâu, đừng có mà đắc ý."
Ý Châu im lặng một thoáng rồi hỏi: "Ngươi chẳng phải là người bên phía Đỗ di nương sao, sao lại nói xấu người phe mình như thế?"
"..."
"Sao nào, muốn đi tìm Đỗ di nương cáo trạng à? Cứ đi mà cáo, để xem có ai thèm nghe lời ngươi nói không."
Nàng ta ép Ý Châu vào góc tường, giơ tay định ra tay. Phía trước chợt vang lên tiếng động: "Ai đang chặn đường ở đó?"
Thấy có người đang đi tới, Đỗ Thiến hừ một tiếng, hích mạnh vào vai Ý Châu rồi bỏ đi.
Tạ Thanh từ đầu đến cuối vẫn lạnh lùng đứng ngoài quan sát. Hắn khẽ nhấc tay làm ám hiệu, xung quanh liền trở nên yên tĩnh. Nha hoàn thận trọng tiến lên đỡ lấy Tạ Ý Châu, không dám thốt ra lời nào. Dù sao tất cả cũng đều là người của Đỗ thị.
Có thể nói, trong tư thục ngày hôm nay, không có lấy một người đứng về phía nàng. Ngày mai e rằng cũng vẫn như thế. Tạ Thanh hiểu rõ hơn ai hết những thủ đoạn "dằn mặt" này sẽ còn tiếp diễn ra sao, hắn chỉ chờ xem phản ứng của Tạ Ý Châu.
Ngoài dự đoán, Tạ Ý Châu vẫn giữ nguyên vẻ mặt ấy, nàng khẽ xoa bả vai rồi bước qua trước mặt hắn. Đi được hai bước, nàng lại quay đầu nhìn lại. Mái tóc đã bị Đỗ Thiến làm cho rối bời, hàng mi dài rủ xuống tạo nên một khoảng bóng mờ.
Thực ra nàng rất sợ hắn, ánh mắt dừng trên người hắn chưa bao giờ quá ba giây. Nhưng lúc này, giọng của Ý Châu rất nhẹ, vẫn dịu dàng như cũ, dường như hai bước chân vừa rồi đã là giới hạn cuối cùng cho sự nhẫn nhịn của nàng.
Nàng mở lời: "Tạ Thanh, chúng ta về thôi."
Sân viện của Tạ Thanh nằm ở một góc phía Đông viện, là một nơi hơi hẻo lánh, chỉ có một cây ngô đồng bên ngoài viện, mùa hạ lá xanh đến nhức mắt.
Suốt quãng đường về không ai nói với ai câu nào. Trước cổng viện có hai tên đầy tớ sắc mặt lạnh lùng đang đứng chờ sẵn. Thấy hắn về, đám hạ nhân ấp úng: "Công tử, Vương..."
"Về rồi đấy à." Vương di nương từ trong viện chợt lên tiếng, thần sắc bình tĩnh cắt ngang lời hạ nhân.
"Ta đã làm mấy món con thích, ngồi xuống đi."
Phía sau thị, hai tên thị vệ mặt không cảm xúc kéo ghế ra, đứng sừng sững một bên như bức tường đồng vách sắt. Sau khi sinh Tạ Thanh, sức khỏe Vương di nương không tốt, cộng thêm những lời đồn thổi về chuyện cũ trong phủ, mấy năm nay thị chỉ ở trong phòng tĩnh dưỡng, hiếm khi lộ diện. Dù có ra ngoài, bên cạnh cũng luôn có người của Tạ Thừa Bình theo sát. Nói là chăm sóc, thực chất là giám thị, chán ghét và đề phòng thị lại gây ra chuyện gì khác.