Suốt cả ngày hôm đó, Ý Châu vô cùng an phận, im lặng đến mức như muốn tan biến vào bóng tối. Nào ngờ vừa tan học đã bị người ta chặn đường.
Đó là một vị tiểu thư có dung mạo diễm lệ, phía sau còn có hai người đi cùng với sắc mặt không mấy thiện cảm, rõ ràng là có chuẩn bị mà tới. Thấy tình hình không ổn, Ý Châu không muốn lãng phí thời gian, vì nàng đã ước hẹn tan học sẽ đi tìm Tạ Tấn Chi.
Nàng nhìn sang bên cạnh, định nhờ Tạ Thanh mở đường giúp. Nhưng vừa quay đầu lại mới thấy Tạ Thanh đã biến mất từ lâu.
Đỗ Thiến hừ lạnh một tiếng: "Tạ Ý Châu phải không, ngươi cũng nổi tiếng gớm nhỉ."
Nha hoàn bên cạnh sợ đến mức nuốt nước bọt, lí nhí nhắc nhở: "Tiểu thư, đây là tiểu thư Đỗ Thiến, là người nhà của Đỗ di nương ạ."
Người đâu rồi? Ánh mắt Ý Châu lướt qua Đỗ Thiến để tìm kiếm phía sau, liền thấy Tạ Thanh đang đứng tựa dưới mái hiên phía xa. Dáng người hắn cao gầy, gương mặt không chút cảm xúc, thản nhiên nhìn thẳng vào nàng như kẻ đứng ngoài cuộc xem kịch hay.
Dưới mái hiên cong vυ"t, Tạ Thanh vẫn đứng im phăng phắc, đôi mắt đen nhánh tĩnh lặng không một gợn sóng. Ý Châu gần như có thể nhìn thấy bóng hình kinh ngạc của chính mình phản chiếu trong đôi mắt ấy.
Tần thị dù sao cũng đã dặn dò, Tạ Thanh dù có diễn kịch thì cũng nên giả vờ ngăn cản đôi chút chứ, sao hắn có thể đứng xa đến vậy?
Nàng còn phải vội về tìm huynh trưởng cơ mà!
Đỗ Thiến thấy Ý Châu vẫn cứ đứng ngây ra như phỗng, cơn giận kìm nén nãy giờ liền bùng lên: "Ngươi có nghe ta nói chuyện không hả? Ta hỏi ngươi, ngươi và Vệ Giới rốt cuộc là có chuyện gì?"
Đỗ Thiến không phải người nhà họ Tạ, không có tư cách đến tiền đường thỉnh an Tạ thị, chuyện Tạ Ý Châu sắp đến tư thục học là do đám hạ nhân lén lút báo cho nàng ta biết. Từ lâu rồi Đỗ Thiến không còn bị ai nhắc nhở rằng hành sự phải biết chừng mực nữa.
Trước kia nàng ta vốn chỉ là một nữ nhi bình thường của Đỗ gia, sợi dây liên kết duy nhất với danh gia vọng tộc chính là hai người dì gả vào Tạ phủ. Đỗ thị năm xưa mang bệnh thể nên không thể hoài thai, người tỷ tỷ duy nhất lại vì cứu Sùng Văn hầu mà mất tích. Bên cạnh không có chỗ dựa, thị bèn đánh vào lòng trắc ẩn của Sùng Văn hầu, nói rằng nếu hài tử của tỷ tỷ còn sống thì giờ đã có thể bầu bạn bên mình, nhờ đó mới xin được một cơ hội, chọn trúng Đỗ Thiến trong Đỗ gia đưa vào phủ.
Có thể nói, Đỗ Thiến tiến thân vào đây chính là nhờ vào vài phần tiếc nuối của Sùng Văn hầu. Sau này dù Tạ Thừa Bình có nhận ra, thì Tạ gia gia thế hiển hách, nuôi thêm một miệng ăn cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt, không đáng để nhọc công đuổi một nữ tử yếu đuối đi. Thế là nàng ta đã ở lại đây hơn một năm trời.
Sống ở Tạ phủ, những người nàng ta kết giao đương nhiên không phải hạng tầm thường, Đỗ Thiến cực kỳ trân trọng cơ hội này. Nàng ta đang sống rất tốt, vừa mới kết thân được với quận chúa, còn chưa kịp củng cố thêm các mối quan hệ thì Tạ Ý Châu lại đột nhiên được tìm về. Sự xuất hiện của Ý Châu chẳng khác nào một lời nhắc nhở khéo léo với người nhà họ Tạ rằng: Nàng ta vẫn đang chiếm giữ một vị trí vốn không thuộc về mình.
Đỗ Thiến vốn dĩ đã lo sốt vó vì chuyện này, hôm nay lại thấy Ý Châu và Vệ Giới gây ra náo động lớn như vậy. Ai mà chẳng biết mấy ngày trước nàng ta chủ động bắt chuyện với Vệ Giới đã bị hắn gạt phăng đi, khiến nàng ta mất hết mặt mũi? Một kẻ mới đến ngày đầu tiên đã không an phận như thế, sợ rằng sớm muộn gì nàng ta cũng bị thay thế mất thôi.