"Ta thấy ngươi cũng chẳng có gì đặc biệt, cái đồ nhà quê không chịu an phận, cũng chẳng thèm tự soi gương xem mình có thân phận gì."
"Người ta quý ở chỗ biết tự lượng sức mình, đừng có dùng đủ loại thủ đoạn dơ bẩn, nhìn xem hiện giờ ngươi ra cái bộ dạng gì!"
Ý Châu bị chất vấn đến ngơ ngác. Nàng tin chắc mình chưa từng làm gì sai, lại càng chưa gặp qua người này bao giờ. Tạ Thanh rũ mắt quan sát, thầm nghĩ nàng ta gây hấn với Vệ Giới từ lúc nào? Chẳng phải mới về kinh sao?
Ý Châu rụt rè dắt lấy tay áo Tạ Thanh, hy vọng hắn nói giúp một lời. Nàng thấy rõ Tạ Thanh rũ mắt nhìn lại, nhưng suốt hai giây trôi qua, thần sắc hắn vẫn không mảy may lay chuyển. Ánh mắt lười nhác và lãnh đạm của hắn nhìn thẳng vào nàng, trong đó chứa đựng sự xét nét không hề che giấu, hệt như hắn đã chờ sẵn ở đây để xem khi hoảng loạn nàng có lộ ra bản chất thật hay không.
Ý Châu cảm thấy có điềm chẳng lành, ngay giây sau quả nhiên thấy hắn rút tay áo lại, rồi thản nhiên nhướng mi, chờ nàng tự mình đối phó. Vệ Giới sinh nghi, hắn nói nửa ngày trời mà không ai thưa, hai người này đứng đây đưa mắt nhìn nhau làm cái gì?
Đang định đập bàn một cái thì Ý Châu ngẩng đầu lên. Một lọn tóc mai lướt qua chiếc cằm thanh tú, khiến người nhìn bỗng thấy ngứa ngáy chân tay.
Ở nhà họ Tạ hẳn phải là kẻ biết nghe lời, biết nhìn sắc mặt người khác, huống chi nàng đã chiếm mất vị trí của người khác, dù có chuyện gì nàng cũng chẳng muốn gây sự. Người của phủ Định Quốc Công cũng là bậc danh giá, trước những lời chỉ trích của Vệ Giới, nàng tình nguyện thu mình lại, mài dũa tính tình thành bất cứ hình dáng nào họ muốn.
Ý Châu khiêm tốn cúi đầu, chân thành thỉnh giáo, giọng nói vì thế mà càng thêm mềm mỏng: "Thực xin lỗi, vậy huynh cảm thấy ta nên có bộ dạng như thế nào mới phải?"
Cái gì cơ?
Không ngờ nàng lại trả lời như vậy, Vệ Giới khựng lại ngay tức khắc, ấp úng không đáp được lời nào. Nữ nhân này cố tình xin lỗi, lại còn mang giọng điệu như đang làm nũng là có ý gì đây? Chẳng lẽ lại định mượn cơ hội này để dò hỏi sở thích của hắn sao?
Đúng là lấy lui làm tiến, quỷ kế đa đoan! Hắn sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện thành hôn với nàng đâu, đính hôn thì khác gì tự nhốt mình vào l*иg sắt. Mặc kệ nàng biến thành bộ dạng gì, dù có hóa thành hoa thành ngọc đi chăng nữa, hắn cũng tuyệt đối không chịu!
"Ta quản ngươi có bộ dạng gì chắc." Vệ Giới cắn răng nói lời hung ác:
“Ta chỉ báo cho ngươi biết, tốt nhất hãy dẹp bỏ cái tâm tư đó đi!"
Cả gian phòng im lặng trong thoáng chốc, chờ hắn rời đi rồi mới khôi phục lại tiếng chuyện trò như chưa có việc gì xảy ra. Ý Châu mân mê bút lông, không hiểu nổi: "Huynh ấy bảo ta dẹp bỏ tâm tư gì cơ?"
Tạ Thanh khẽ nhếch môi, ánh mắt quét từ trên xuống dưới nhìn nàng. Một gương mặt mỏng manh đang nhẫn nhục chịu đựng những ánh nhìn soi mói xung quanh. Hắn nhìn nàng đến mức khiến nàng phải cụp mi, đầu ngón tay run rẩy, chẳng nói chẳng rằng mà chỉ biết thu mình vào bóng tối.
Cứ như thể nếu bắt được cái đuôi nhỏ của nàng, rồi bóp cằm lạnh giọng tra hỏi, nàng cũng chỉ biết khép nép lầm bầm, trái lại còn để làn môi cọ vào lòng bàn tay người ta vậy.
Diễn đi, cứ tiếp tục diễn đi. Tạ Thanh lãnh đạm thu hồi ánh mắt. Việc Vệ Giới tìm đến tận cửa chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến thái độ của những người khác. Tạ Ý Châu muốn giả ngu để né tránh là chuyện không thể nào. Kẻ dùng thủ đoạn không trong sạch để vào cửa thì phải chấp nhận sự khinh miệt của kẻ khác, chẳng phải sao?