Hôm đó lúc lén trốn ra khỏi từ đường, hắn nghe thấy tổ mẫu thở dài than vãn chuyện hắn ngỗ ngược, không lo chính sự, e rằng sau này học hành chẳng tới đâu. Nghĩ đến việc kế thừa gia nghiệp mà không biết đối mặt như thế nào, hắn đã thấy không phục. Chơi thì chơi, nhưng bài vở hắn vẫn đạt hạng cao, chẳng qua bạn bè hay rủ rê bàn luận về cung tên nên mới xao nhãng chút ít, làm gì đến mức hoang phế?
Chưa kịp ra mặt phân trần, hắn lại nghe mẫu thân thở dài: "Chắc tại nó còn nhỏ tuổi quá, trước đây cứ nuông chiều nó mãi, sau này không thể thế được, nhất định phải có người ở cạnh đốc thúc mới xong. Trong nhà ai cũng bận rộn, chỉ có nó là ham chơi lêu lổng. Hay là cũng nên... đính hôn... tìm một người quản thúc nó... để sau này nó còn biết cần cù lo liệu..."
Những lời sau đó Vệ Giới nghe bập bõm, nhưng trong nỗi kinh hãi, hắn nghe thấy họ nhắc đến tiểu thư nhà họ Tạ, lập tức hiểu ngay ý đồ của họ. Mẫu thân muốn tìm cho hắn một vị tiểu thư hiền thục đức độ, suốt ngày mở miệng là những lời giáo điều nhàm chán để kìm kẹp hắn, bắt hắn phải làm thế này, không được làm thế kia!
Trước đây mẫu thân cũng từng đề cập chuyện hôn sự nhưng hắn chẳng để tâm. Nhưng những ngày qua, đi đâu cũng phải mang theo mấy tiểu nữ tử yếu đuối đoan trang, làm gì cũng phải chăm sóc, cẩn thận từng li từng tí, đến mã cầu cũng không được chơi, ném thẻ cũng không xong, lại còn phải nghe họ bóng gió khuyên bảo chăm chỉ học hành, thật sự phiền đến chết đi được.
Nghe nhắc đến tiểu thư nhà họ Tạ, Vệ Giới liền sai người đi điều tra cho bằng sạch. Một thứ tử nửa đường mới tìm về, thân phận thấp kém như vậy sao xứng đáng nhận được lời khen của mẫu thân hắn, rồi sau này lại còn định gả cho hắn sao?
Hẳn là do mẫu thân nàng thủ đoạn cao cường, là hạng hồ ly tinh nên mới sinh ra nàng như thế.
Cái loại nữ tử quy củ, trong đầu chỉ toàn sách vở nhạt nhẽo này, chắc chắn là kiểu tức phụ mà mẫu thân hắn ưng ý nhất. Nếu định lôi hắn vào con đường bị thê tử quản thúc khổ sở thì đừng có mơ, tuyệt đối không có cửa đâu.
Vệ Giới nghiến răng nghiến lợi cả đêm, ngày hôm nay đến học đường từ sớm, chỉ chờ để dọa cho vị tiểu thư nhà họ Tạ kia một trận, để nàng đừng hòng đánh chủ ý lên người hắn.
Đến lúc gặp mặt rồi mới thấy, gương mặt nàng cũng có mắt có mũi hẳn hoi. Nhìn kỹ lại, đôi đồng tử ấy đen nhánh lạ thường, trắng đen hiện rõ, khiến những sắc thái trên gương mặt nàng trở nên thuần khiết mà diễm lệ, mang một thứ phong tình vô hại khó lòng diễn tả.
Thật chẳng giống những tiểu thư khuê các hắn từng thấy, mấy lọn tóc mai bên má nàng mềm mại như tơ, nép mình vào bóng tối trông thật ngoan ngoãn. Đừng nói là khuyên hắn đọc sách, e là chỉ cần một bàn tay xách nàng lên, nàng cũng chỉ biết chớp mắt dưới tay hắn chứ chẳng dám thốt ra nửa lời.
Nhìn xuống dưới, trên bàn nàng cũng chẳng phải những tập thơ từ hủ bại. Nàng chỉ bày biện giấy mực cho ra dáng ra hình, rồi nâng niu cây bút lông chẳng đáng tiền kia như bảo bối. Chữ viết ra thì vừa mềm vừa yếu, lại còn to đùng như nắm đấm, còn chẳng đẹp bằng chữ của hắn.
Sao cái người này lại kỳ quặc như thế. Nàng dựa vào cái gì mà thuyết phục được mẫu thân hắn chứ?
Trên môi nàng vẫn còn vương dấu răng, bị cắn đến loạn xạ cả lên, trông mềm mại vô cùng. Vệ Giới ngượng nghịu dời mắt đi, rồi lại kiên định nhìn trở về: "Chính là ngươi sao?"